"Tốt!" Hoàng đế Phong Huyền vui vẻ nói, ông thấy nàng không sợ hãi công chúa một nước còn cả gan đùa bỡn người ta khiến ông còn muốn hô to mấy tiếng tốt nữa: “Để Nhị công chúa cùng nhau lên đi!"
"Nhi thần tuân mệnh!" Phong Dĩ Sương thi lễ, nàng ta cảm thấy kỹ thuật nhảy múa của mình khó gặp địch thủ, còn tài đàn hát lại bị Lam U Niệm đánh bại, hiện tại thời cơ để nàng ta bộc lộ bản lĩnh đã tới, nàng có thể bỏ qua sao?
Còn hoàng đế Phong Huyền lại không nghĩ như vậy, ông muốn để nữ nhi mình lên đài là vì lo Lam U Niệm không biết nhảy múa, đến lúc đó có Nhị công chúa giúp nàng, Phong Quốc cũng sẽ không quá mất mặt.
Nguyệt Thiên Linh khinh thường nhìn Phong Dĩ Sương sau đó lại nhìn Lam U Niệm, dùng khẩu hình miệng nói với Lam U Niệm mấy chữ: "Ngươi nhất định phải thua!"
Lam U Niệm cũng không tức giận mà đi theo cung nữ vào trong thay quần áo, còn Nguyệt Thiên Linh và Phong Dĩ Sương cũng đi thay vũ phục.
"A Hiên, đệ nói xem Niệm Nhi muội muội biết khiêu vũ không?" Phong Hạ Kỳ cố nén rét lạnh nhích lại gần đệ đệ hỏi, kỳ thật trong lòng hết sức lo lắng, bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy Lam U Niệm khiêu vũ, hơn nữa khiêu vũ cần phải luyện tập thường xuyên, bọn họ không sợ Phong Quốc mất mặt mà là sợ có người nhân cơ hội này nói Lam U Niệm không phải.
Phong Dực Hiên ngắm ly rượu trong tay, hắn cảm thấy yến hội trở nên thật buồn tẻ vì Niệm Niệm rời đi, sau khi nghe ca ca hỏi hắn cẩn thận suy nghĩ, quả thật hắn chưa từng thấy Niệm Niệm khiêu vũ, cũng chưa từng nghe nàng nói mình biết khiêu vũ.
"Biết thì sao? Không biết lại thế nào?" Dung nhan tuấn lãng của Phong Dực Hiên lộ ra lãnh ý không thể nhìn thấu: "Người nghị luận, giết!"
Kinh Vô An thấy Phong Hạ Kỳ á khẩu liền bật cười, dường như đã lâu rồi bọn họ không còn nhìn thấy vẻ mặt lạnh băng thích giết chóc của Phong Dực Hiên, kể từ khi Lam U Niệm xuất hiện bên cạnh Phong Dực Hiên, nam nhân băng lãnh này như gặp được mùa xuân, không còn thường xuyên giết người, nhưng cũng không thể nào loại bỏ tính tình tàn nhẫn của hắn, hiện tại nhìn thấy Phong Dực Hiên thay đổi nếu có người dám chạm vào nghịch lân của hắn, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Lúc này, Lam U Niệm đi theo cung nữ đến phòng thay quần áo, lúc nàng chuẩn bị cởi quần áo đột nhiên lạnh giọng nói: “Bước ra đây!”
Nàng biết võ công của người đó cao hơn mình, trực giác của nàng luôn rất chuẩn, đây là bệnh chung của người từng sống trong bóng tối, cho nên nàng rất rõ ràng người ẩn trong chỗ tối đang dùng ánh mắt hàm xúc không rõ nhìn mình.
Hoa Hưu Nghi không ngờ tính cảnh giác của tiểu cô nương này lại cao như thế, hắn cảm thấy hứng thú với nàng càng lớn, một mặt là vì bản thân nàng mặt còn lại là bởi vì Phong Dực Hiên rất quan tâm nàng, cho nên khi thấy nàng rời đi thay vũ y hắn mới lặng lẽ theo tới, đối với Hoa Hưu Nghi mà nói đây cũng không phải chuyện gì đáng xấu hổ, cơ thiếp của hắn nhiều vô số nhưng nữ tử như Lam U Niệm hắn lại chưa từng gặp qua, hiện tại đang chuẩn bị chiêm ngưỡng thân thể của nữ tử bị huỷ dung này thế nào không ngờ nhanh như vậy đã bị phát hiện.
Hoa Hưu Nghi từ chỗ tối đi ra liền nhìn thấy ánh mắt không gợn sóng của nữ tử, không có sợ hãi càng không chút thân thiện nhìn hắn, quả là thú vị!
Lam U Niệm thấy Hoa Hưu Nghi không chút xấu hổ bước ra, không ngờ người ẩn trong tối lại là thái tử Hoa Quốc, vị này đi theo nàng tới đây là vì cái gì? Nếu nàng và hắn đánh nhau có mấy phần thắng?
Lam U Niệm ném bộ vũ y màu trắng sang bên cạnh, nhìn Hoa Hưu Nghi hỏi: "Không biết thái tử Hoa Quốc đi theo tiểu nữ vì chuyện gì?"
Hoa Hưu Nghi im lặng mỉm cười, nhưng Lam U Niệm hiểu rất rõ nội tâm nam nhân này rất lạnh lẽo, cười càng ôn hoà lại càng nhẫn tâm.
"Nhi thần tuân mệnh!" Phong Dĩ Sương thi lễ, nàng ta cảm thấy kỹ thuật nhảy múa của mình khó gặp địch thủ, còn tài đàn hát lại bị Lam U Niệm đánh bại, hiện tại thời cơ để nàng ta bộc lộ bản lĩnh đã tới, nàng có thể bỏ qua sao?
Còn hoàng đế Phong Huyền lại không nghĩ như vậy, ông muốn để nữ nhi mình lên đài là vì lo Lam U Niệm không biết nhảy múa, đến lúc đó có Nhị công chúa giúp nàng, Phong Quốc cũng sẽ không quá mất mặt.
Nguyệt Thiên Linh khinh thường nhìn Phong Dĩ Sương sau đó lại nhìn Lam U Niệm, dùng khẩu hình miệng nói với Lam U Niệm mấy chữ: "Ngươi nhất định phải thua!"
Lam U Niệm cũng không tức giận mà đi theo cung nữ vào trong thay quần áo, còn Nguyệt Thiên Linh và Phong Dĩ Sương cũng đi thay vũ phục.
"A Hiên, đệ nói xem Niệm Nhi muội muội biết khiêu vũ không?" Phong Hạ Kỳ cố nén rét lạnh nhích lại gần đệ đệ hỏi, kỳ thật trong lòng hết sức lo lắng, bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy Lam U Niệm khiêu vũ, hơn nữa khiêu vũ cần phải luyện tập thường xuyên, bọn họ không sợ Phong Quốc mất mặt mà là sợ có người nhân cơ hội này nói Lam U Niệm không phải.
Phong Dực Hiên ngắm ly rượu trong tay, hắn cảm thấy yến hội trở nên thật buồn tẻ vì Niệm Niệm rời đi, sau khi nghe ca ca hỏi hắn cẩn thận suy nghĩ, quả thật hắn chưa từng thấy Niệm Niệm khiêu vũ, cũng chưa từng nghe nàng nói mình biết khiêu vũ.
"Biết thì sao? Không biết lại thế nào?" Dung nhan tuấn lãng của Phong Dực Hiên lộ ra lãnh ý không thể nhìn thấu: "Người nghị luận, giết!"
Kinh Vô An thấy Phong Hạ Kỳ á khẩu liền bật cười, dường như đã lâu rồi bọn họ không còn nhìn thấy vẻ mặt lạnh băng thích giết chóc của Phong Dực Hiên, kể từ khi Lam U Niệm xuất hiện bên cạnh Phong Dực Hiên, nam nhân băng lãnh này như gặp được mùa xuân, không còn thường xuyên giết người, nhưng cũng không thể nào loại bỏ tính tình tàn nhẫn của hắn, hiện tại nhìn thấy Phong Dực Hiên thay đổi nếu có người dám chạm vào nghịch lân của hắn, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Lúc này, Lam U Niệm đi theo cung nữ đến phòng thay quần áo, lúc nàng chuẩn bị cởi quần áo đột nhiên lạnh giọng nói: “Bước ra đây!”
Nàng biết võ công của người đó cao hơn mình, trực giác của nàng luôn rất chuẩn, đây là bệnh chung của người từng sống trong bóng tối, cho nên nàng rất rõ ràng người ẩn trong chỗ tối đang dùng ánh mắt hàm xúc không rõ nhìn mình.
Hoa Hưu Nghi không ngờ tính cảnh giác của tiểu cô nương này lại cao như thế, hắn cảm thấy hứng thú với nàng càng lớn, một mặt là vì bản thân nàng mặt còn lại là bởi vì Phong Dực Hiên rất quan tâm nàng, cho nên khi thấy nàng rời đi thay vũ y hắn mới lặng lẽ theo tới, đối với Hoa Hưu Nghi mà nói đây cũng không phải chuyện gì đáng xấu hổ, cơ thiếp của hắn nhiều vô số nhưng nữ tử như Lam U Niệm hắn lại chưa từng gặp qua, hiện tại đang chuẩn bị chiêm ngưỡng thân thể của nữ tử bị huỷ dung này thế nào không ngờ nhanh như vậy đã bị phát hiện.
Hoa Hưu Nghi từ chỗ tối đi ra liền nhìn thấy ánh mắt không gợn sóng của nữ tử, không có sợ hãi càng không chút thân thiện nhìn hắn, quả là thú vị!
Lam U Niệm thấy Hoa Hưu Nghi không chút xấu hổ bước ra, không ngờ người ẩn trong tối lại là thái tử Hoa Quốc, vị này đi theo nàng tới đây là vì cái gì? Nếu nàng và hắn đánh nhau có mấy phần thắng?
Lam U Niệm ném bộ vũ y màu trắng sang bên cạnh, nhìn Hoa Hưu Nghi hỏi: "Không biết thái tử Hoa Quốc đi theo tiểu nữ vì chuyện gì?"
Hoa Hưu Nghi im lặng mỉm cười, nhưng Lam U Niệm hiểu rất rõ nội tâm nam nhân này rất lạnh lẽo, cười càng ôn hoà lại càng nhẫn tâm.

