Sứ giả các nước tiến vào đại điện…
Người vào đầu tiên là Hoa Hưu Nghi, hắn mặc cẩm bào quý giá màu đỏ sẫm ở trên thêu những đoá hoa lan lớn, mái tóc được cố định bởi một cây trâm bạch ngọc, mặt mũi tuấn tú, dáng người cao lớn phong lưu, hắn thi lễ với hoàng đế liền ngồi vào vị trí.
Sau khi Hoa Hưu Nghi ngồi xuống liền nhìn về phía Phong Dực Hiên, đối với hắn ở Phong Quốc người có sức uy hiếp lớn nhất chính là Phong Dực Hiên, chỉ có điều hắn phát hiện ánh mắt Phong Dực Hiên đã không còn ngoan độc như năm đó ngược lại trở nên rất ôn hoà, hắn thuận theo ánh mắt Phong Dực Hiên nhìn lại, sau đó ngẩn ra…
Trong yến hội náo nhiệt, nữ tử kia mặc y phục trắng ngồi ngay ngắn ở đó, đẹp xuất trần thoát tục không dính khói lửa nhân gian, đôi mắt sáng như sao làm cho hắn cứ ngỡ nàng là tiên tử gián trần. Trên mặt đeo mạng che, mái tóc đen dài như thác nước, càng hiếm thấy hơn là khí chất trên người nàng mang theo chút hờ hững ngây thơ lại có chút nhu nhược, tàn nhẫn, rõ ràng là tổng hợp các khí chất mâu thuẫn dung hợp trên người nàng lại trở nên vô cùng hợp lý, khó trách người không gần nữ sắc như Phong Dực Hiên lại nhìn chăm chú như vậy.
Lam U Niệm phát hiện có người nhìn nàng trắng trợn liền ngước mắt nhìn người nọ, lập tức nhìn thấy ánh mắt dò xét ngả ngớn của Hoa Hưu Nghi.
Hoa Hưu Nghi cũng nhìn thấy Lam U Niệm nhìn mình, khi đối diện đôi mắt kia hắn liền ngây ngốc, đôi mắt ấy thật rực rõ, tựa hồ có thể gột rửa tất cả những thứ dơ bẩn ở thế gian, mắt to dịu dàng nhìn thẳng vào hắn, nhìn như không nhìn, vạn vật trôi qua trước mắt không nhiễm trần thế.
Nàng chỉ nhìn một cái liền cúi mắt xuống, đối với nàng Hoa Hưu Nghi cũng là nhân vật nguy hiểm, trước tới giờ nàng không có hứng thú đi trêu chọc nhân vật nguy hiểm, sự xuất hiện của Phong Dực Hiên là ngoài ý muốn.
Hoa Hưu Nghi vẫn còn chìm đắm trong ánh sáng chói mắt của đôi mắt kia, khi định thần lại nữ tử đã cúi đầu xuống, hắn không khỏi nghi hoặc bản thân hắn trời sinh phong lưu, mặc dù dung mạo có phần âm nhu nhưng khí chất lại rất mê người, nữ tử nào nhìn thấy hắn mặt mũi đều đỏ bừng tim đập dồn dập, nhưng nữ tử này lại vô cùng bình tĩnh, quả nhiên là Diệu Âm cô nương được thế nhân tán thưởng, càng là như thế hắn càng cảm thấy thấy hứng thú.
***
"Tham kiến Phong Quốc bệ hạ!" Bùi Phó thi lễ, sau khi nghe hoàng đế Phong Huyền khách khí một phen liền ngồi vào chỗ của mình.
Bùi Phó mặc triều phục màu trắng của Tuyết Quốc, eo thắt ngọc đái (1), da hắn rất trắng, đôi mắt tĩnh mịch như giếng cổ, mũi ưng môi đỏ, khí chất thanh nhã như cúc, cao quý không thể khinh thường, khóe mắt đuôi mày toát ra uy nghiêm làm cho người ta không dám coi thường.
Bùi Phó sau khi ngồi xuống thì không nhìn gì cả, cũng không có dò xét quan viên Phong Quốc, chỉ yên tĩnh thưởng thức rượu ngon, dù là ai cũng không tin đây là thừa tướng Tuyết Quốc dưới một người trên vạn người.
Người cuối cùng hành lễ là hai vị công chúa Nguyệt Quốc, Đại công chúa Nguyệt Bạch Liên và Tam công chúa Nguyệt Thiên Linh.
Lam U Niệm ngẩng đầu lên nhìn Nguyệt Bạch Liên đã nhiều ngày không gặp, hôm nay nàng mặc váy bích hà la thêu hoa mẫu đơn vàng, váy sa hồng nhạt uốn lượn trên đất, tay áo viền la thuý mềm, tóc mai búi nghiêng cài một đoá mẫu đơn, chân mày đen dài như núi, cộng thêm mái tóc đen dài tạo thêm chút hương vị khói xuân nồng nàn.
Lễ nghi của Nguyệt Bạch Liên rất đoan trang, rất có phong độ của công chúa một nước, ai có thể ngờ nàng lại chính là kim bài của Tiêu Kim các?
Nguyệt Thiên Linh đứng bên cạnh Nguyệt Bạch Liên cũng tỉ mỉ ăn mặc rất lâu, nàng ta sợ Nguyệt Bạch Liên sẽ chiếm mất nổi bật của mình, hôm nay Nguyệt Thiên Linh mặc y phục trắng thêu mẫu đơn phối với nhuyễn sa màu khói, trên người toàn là vải mềm, điểm thêm chút phấn tạo cho người ta cảm giác kiều mỹ ướt át.
Hai người ngồi vào chỗ, Nguyệt Thiên Linh đánh giá mọi người trong đại điện quả nhiên nhìn thấy người mà nàng ta muốn tìm, Lam U Niệm.
Ánh mắt Nguyệt Thiên Linh nhìn Lam U Niệm đầy chán ghét và khinh thường, nàng ta đã từng bị thiệt trong tay Lam U Niệm, hiện tại dù thế nào cũng phải trả lại mối thù xưa, chỉ là đích nữ nho nhỏ của phủ tướng quân mà thôi, chẳng lẽ còn tôn quý hơn công chúa?
Lam U Niệm cũng phát hiện ánh mắt của Nguyệt Thiên Linh, đáy mắt nàng thoáng xẹt qua chút ánh sáng ma mãnh, tia sáng kia nóng rực khiến người ta không dám nhìn thẳng, ẩn sâu bên trong là lạnh lẽo thấu xương, nàng cực kì chán ghét việc người khác đến gây phiền phức cho mình, Nguyệt Thiên Linh này tốt nhất nên đàng hoàng một chút.
Người vào đầu tiên là Hoa Hưu Nghi, hắn mặc cẩm bào quý giá màu đỏ sẫm ở trên thêu những đoá hoa lan lớn, mái tóc được cố định bởi một cây trâm bạch ngọc, mặt mũi tuấn tú, dáng người cao lớn phong lưu, hắn thi lễ với hoàng đế liền ngồi vào vị trí.
Sau khi Hoa Hưu Nghi ngồi xuống liền nhìn về phía Phong Dực Hiên, đối với hắn ở Phong Quốc người có sức uy hiếp lớn nhất chính là Phong Dực Hiên, chỉ có điều hắn phát hiện ánh mắt Phong Dực Hiên đã không còn ngoan độc như năm đó ngược lại trở nên rất ôn hoà, hắn thuận theo ánh mắt Phong Dực Hiên nhìn lại, sau đó ngẩn ra…
Trong yến hội náo nhiệt, nữ tử kia mặc y phục trắng ngồi ngay ngắn ở đó, đẹp xuất trần thoát tục không dính khói lửa nhân gian, đôi mắt sáng như sao làm cho hắn cứ ngỡ nàng là tiên tử gián trần. Trên mặt đeo mạng che, mái tóc đen dài như thác nước, càng hiếm thấy hơn là khí chất trên người nàng mang theo chút hờ hững ngây thơ lại có chút nhu nhược, tàn nhẫn, rõ ràng là tổng hợp các khí chất mâu thuẫn dung hợp trên người nàng lại trở nên vô cùng hợp lý, khó trách người không gần nữ sắc như Phong Dực Hiên lại nhìn chăm chú như vậy.
Lam U Niệm phát hiện có người nhìn nàng trắng trợn liền ngước mắt nhìn người nọ, lập tức nhìn thấy ánh mắt dò xét ngả ngớn của Hoa Hưu Nghi.
Hoa Hưu Nghi cũng nhìn thấy Lam U Niệm nhìn mình, khi đối diện đôi mắt kia hắn liền ngây ngốc, đôi mắt ấy thật rực rõ, tựa hồ có thể gột rửa tất cả những thứ dơ bẩn ở thế gian, mắt to dịu dàng nhìn thẳng vào hắn, nhìn như không nhìn, vạn vật trôi qua trước mắt không nhiễm trần thế.
Nàng chỉ nhìn một cái liền cúi mắt xuống, đối với nàng Hoa Hưu Nghi cũng là nhân vật nguy hiểm, trước tới giờ nàng không có hứng thú đi trêu chọc nhân vật nguy hiểm, sự xuất hiện của Phong Dực Hiên là ngoài ý muốn.
Hoa Hưu Nghi vẫn còn chìm đắm trong ánh sáng chói mắt của đôi mắt kia, khi định thần lại nữ tử đã cúi đầu xuống, hắn không khỏi nghi hoặc bản thân hắn trời sinh phong lưu, mặc dù dung mạo có phần âm nhu nhưng khí chất lại rất mê người, nữ tử nào nhìn thấy hắn mặt mũi đều đỏ bừng tim đập dồn dập, nhưng nữ tử này lại vô cùng bình tĩnh, quả nhiên là Diệu Âm cô nương được thế nhân tán thưởng, càng là như thế hắn càng cảm thấy thấy hứng thú.
***
"Tham kiến Phong Quốc bệ hạ!" Bùi Phó thi lễ, sau khi nghe hoàng đế Phong Huyền khách khí một phen liền ngồi vào chỗ của mình.
Bùi Phó mặc triều phục màu trắng của Tuyết Quốc, eo thắt ngọc đái (1), da hắn rất trắng, đôi mắt tĩnh mịch như giếng cổ, mũi ưng môi đỏ, khí chất thanh nhã như cúc, cao quý không thể khinh thường, khóe mắt đuôi mày toát ra uy nghiêm làm cho người ta không dám coi thường.
Bùi Phó sau khi ngồi xuống thì không nhìn gì cả, cũng không có dò xét quan viên Phong Quốc, chỉ yên tĩnh thưởng thức rượu ngon, dù là ai cũng không tin đây là thừa tướng Tuyết Quốc dưới một người trên vạn người.
Người cuối cùng hành lễ là hai vị công chúa Nguyệt Quốc, Đại công chúa Nguyệt Bạch Liên và Tam công chúa Nguyệt Thiên Linh.
Lam U Niệm ngẩng đầu lên nhìn Nguyệt Bạch Liên đã nhiều ngày không gặp, hôm nay nàng mặc váy bích hà la thêu hoa mẫu đơn vàng, váy sa hồng nhạt uốn lượn trên đất, tay áo viền la thuý mềm, tóc mai búi nghiêng cài một đoá mẫu đơn, chân mày đen dài như núi, cộng thêm mái tóc đen dài tạo thêm chút hương vị khói xuân nồng nàn.
Lễ nghi của Nguyệt Bạch Liên rất đoan trang, rất có phong độ của công chúa một nước, ai có thể ngờ nàng lại chính là kim bài của Tiêu Kim các?
Nguyệt Thiên Linh đứng bên cạnh Nguyệt Bạch Liên cũng tỉ mỉ ăn mặc rất lâu, nàng ta sợ Nguyệt Bạch Liên sẽ chiếm mất nổi bật của mình, hôm nay Nguyệt Thiên Linh mặc y phục trắng thêu mẫu đơn phối với nhuyễn sa màu khói, trên người toàn là vải mềm, điểm thêm chút phấn tạo cho người ta cảm giác kiều mỹ ướt át.
Hai người ngồi vào chỗ, Nguyệt Thiên Linh đánh giá mọi người trong đại điện quả nhiên nhìn thấy người mà nàng ta muốn tìm, Lam U Niệm.
Ánh mắt Nguyệt Thiên Linh nhìn Lam U Niệm đầy chán ghét và khinh thường, nàng ta đã từng bị thiệt trong tay Lam U Niệm, hiện tại dù thế nào cũng phải trả lại mối thù xưa, chỉ là đích nữ nho nhỏ của phủ tướng quân mà thôi, chẳng lẽ còn tôn quý hơn công chúa?
Lam U Niệm cũng phát hiện ánh mắt của Nguyệt Thiên Linh, đáy mắt nàng thoáng xẹt qua chút ánh sáng ma mãnh, tia sáng kia nóng rực khiến người ta không dám nhìn thẳng, ẩn sâu bên trong là lạnh lẽo thấu xương, nàng cực kì chán ghét việc người khác đến gây phiền phức cho mình, Nguyệt Thiên Linh này tốt nhất nên đàng hoàng một chút.

