Phong Dĩ Sương mặc bộ váy đỏ thẫm cổ áo hơi thấp, lộ ra xương quai xanh tinh xảo, mặt tựa phù dung, mi như liễu, đôi mắt quyến rũ hơn cả hoa đào vô cùng quyến rũ nhân tâm, da thịt như tuyết, mái tóc đen vấn lên cao, cài đầy ngọc trai, dưới ánh đèn hiện ra ánh sáng chói mắt, nàng ta khẽ nhếch đôi môi đỏ, nữ tử lập tức trở nên thật tuyệt mỹ.
Phong Dĩ Sương vừa xuất hiện khiến rất nhiều công tử quan gia nhìn không chớp mắt, còn nàng ta khi thấy được nhiều người lộ vẻ sùng bái như vậy cực kỳ hài lòng, cười càng thêm xinh đẹp nhưng lại quên mất bản thân là công chúa không phải nữ tử thanh lâu bán rẻ tiếng cười.
Hoa Hưu Nghi cũng đưa mắt nhìn Phong Dĩ Sương, vừa vặn Phong Dĩ Sương cũng nhìn về phía Hoa Hưu Nghi, dung mạo của hắn quả là mỹ nam tử hiếm thấy, hơi thở quyến rũ ma mị trên người khiến Phong Dĩ Sương lập tức đỏ mặt.
Vào lúc này Phong Dĩ Sương không hề nhìn thấy chán ghét và khinh thường trong mắt Hoa Hưu Nghi, với hắn dạng mỹ nhân gì mà chưa từng gặp qua, cho dù Phong Dĩ Sương rất đẹp nhưng ở trong mắt Hoa Hưu Nghi bất quá chỉ là nữ tử đê tiện mà thôi.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên, Phong Dĩ Sương bắt đầu xoay tròn…
Vũ y màu đỏ như đoá hoa nở rộ giữa đại điện, Phong Dĩ Sương như đoá hoa đang nhẹ nhàng nhảy múa, dáng người mềm mại, nhanh nhẹn như bươm bướm.
Không thể không nói, vũ đạo của Phong Dĩ Sương Vũ rất đẹp, bản lĩnh vũ đạo cũng rất sâu, nếu không dáng người cũng không mềm mại được như vậy, khiến người ta cảm thấy vui tai vui mắt.
Phong Dĩ Sương nhảy xong, tiếng vỗ tay trong đại điện vang lên không ngớt, rất nhiều người đều cảm thấy phần trình diễn của nàng rất tốt nhưng những người có thân phận lại không chút cảm thụ, Phong Dực Hiên từ đầu đến cuối đều không có nhìn Phong Dĩ Sương nhảy múa, hắn chỉ dán mắt vào bóng dáng lúc ẩn lúc hiện sau bức bình phong, Niệm Niệm của hắn đang ở đó.
Phong Dĩ Sương múa xong liền nhìn về phía Hoa Hưu Nghi, quả nhiên thấy Hoa Hưu Nghi đang nhìn mình, nàng ra cảm thấy rất đắc ý, bản thân nhiều năm khắc khổ luyện múa nhất định sẽ khiến tất cả mọi người sùng bái ái mộ.
Sau khi đổi y phục Phong Dĩ Sương trở lại chỗ ngồi, nàng ta nghĩ chắc chắn mình sẽ là người chiến thắng, sau này không chỉ nổi danh ở Phong Quốc mà các quốc gia khác đều biết đến nàng.
Không thể không nói Phong Dĩ Sương đã nghĩ quá nhiều, bởi vì người tới tham gia đại hội giao lưu các quốc gia ngoại trừ đại biểu các quốc gia còn có các quan viên công tử có danh tiếng, mặc dù vũ đạo của nàng ta rất đẹp nhưng bọn họ đã từng gặp được người múa xuất sắc hơn, cho nên cũng không có cảm giác gì đặc biệt.
Chờ sau khi mọi người yên tĩnh lại, Nguyệt Thiên Linh mới bước lên sân khấu.
Nàng ta chọn bộ váy áo xanh biếc, nếp váy dài còn phối thêm chút màu xanh hoa cỏ, người khoác sa mỏng, bờ vai mượt mà thắt lưng thon thon, da thịt nõn nà như hoa lan, kiều mỵ không xương vô cùng xinh đẹp. Cho dù Lam U Niệm rất ghét Nguyệt Thiên Linh nhưng không thể không thừa nhận tướng mạo của nàng ta đúng là không tệ, mặc dù kém Nguyệt Bạch Liên nhưng một mình đứng ở đó cũng rất hấp dẫn ánh mắt người khác.
Vũ đạo của Nguyệt Thiên Linh rất mới lạ, nàng ta vận dụng trường tiên kết hợp cùng vũ đạo, khi nàng ta nghe tiếng đàn, cầm trường tiên trong tay nhẹ nhàng bước ra sân. Vừa mở đầu đã vung roi hai cái, chân dùng sức đạp xuống đất lợi dụng khinh công bay lên không trung, xoay hai vòng, váy dài biến thành cái vòng lớn xinh đẹp, cộng thêm dung mạo mỹ lệ quả thực khiến người ta cảm thấy huyền ảo đẹp mắt. Lúc rơi xuống đất, vừa thập phần tự nhiên vun trường tiên vừa xoay tròn tại chỗ. Lần nữa lợi dụng khinh công bay lên cao, rồi lại rơi xuống.
Kết thúc vũ điệu, Nguyệt Thiên Linh nghiên người cúi chào.
Phong Dĩ Sương vừa xuất hiện khiến rất nhiều công tử quan gia nhìn không chớp mắt, còn nàng ta khi thấy được nhiều người lộ vẻ sùng bái như vậy cực kỳ hài lòng, cười càng thêm xinh đẹp nhưng lại quên mất bản thân là công chúa không phải nữ tử thanh lâu bán rẻ tiếng cười.
Hoa Hưu Nghi cũng đưa mắt nhìn Phong Dĩ Sương, vừa vặn Phong Dĩ Sương cũng nhìn về phía Hoa Hưu Nghi, dung mạo của hắn quả là mỹ nam tử hiếm thấy, hơi thở quyến rũ ma mị trên người khiến Phong Dĩ Sương lập tức đỏ mặt.
Vào lúc này Phong Dĩ Sương không hề nhìn thấy chán ghét và khinh thường trong mắt Hoa Hưu Nghi, với hắn dạng mỹ nhân gì mà chưa từng gặp qua, cho dù Phong Dĩ Sương rất đẹp nhưng ở trong mắt Hoa Hưu Nghi bất quá chỉ là nữ tử đê tiện mà thôi.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên, Phong Dĩ Sương bắt đầu xoay tròn…
Vũ y màu đỏ như đoá hoa nở rộ giữa đại điện, Phong Dĩ Sương như đoá hoa đang nhẹ nhàng nhảy múa, dáng người mềm mại, nhanh nhẹn như bươm bướm.
Không thể không nói, vũ đạo của Phong Dĩ Sương Vũ rất đẹp, bản lĩnh vũ đạo cũng rất sâu, nếu không dáng người cũng không mềm mại được như vậy, khiến người ta cảm thấy vui tai vui mắt.
Phong Dĩ Sương nhảy xong, tiếng vỗ tay trong đại điện vang lên không ngớt, rất nhiều người đều cảm thấy phần trình diễn của nàng rất tốt nhưng những người có thân phận lại không chút cảm thụ, Phong Dực Hiên từ đầu đến cuối đều không có nhìn Phong Dĩ Sương nhảy múa, hắn chỉ dán mắt vào bóng dáng lúc ẩn lúc hiện sau bức bình phong, Niệm Niệm của hắn đang ở đó.
Phong Dĩ Sương múa xong liền nhìn về phía Hoa Hưu Nghi, quả nhiên thấy Hoa Hưu Nghi đang nhìn mình, nàng ra cảm thấy rất đắc ý, bản thân nhiều năm khắc khổ luyện múa nhất định sẽ khiến tất cả mọi người sùng bái ái mộ.
Sau khi đổi y phục Phong Dĩ Sương trở lại chỗ ngồi, nàng ta nghĩ chắc chắn mình sẽ là người chiến thắng, sau này không chỉ nổi danh ở Phong Quốc mà các quốc gia khác đều biết đến nàng.
Không thể không nói Phong Dĩ Sương đã nghĩ quá nhiều, bởi vì người tới tham gia đại hội giao lưu các quốc gia ngoại trừ đại biểu các quốc gia còn có các quan viên công tử có danh tiếng, mặc dù vũ đạo của nàng ta rất đẹp nhưng bọn họ đã từng gặp được người múa xuất sắc hơn, cho nên cũng không có cảm giác gì đặc biệt.
Chờ sau khi mọi người yên tĩnh lại, Nguyệt Thiên Linh mới bước lên sân khấu.
Nàng ta chọn bộ váy áo xanh biếc, nếp váy dài còn phối thêm chút màu xanh hoa cỏ, người khoác sa mỏng, bờ vai mượt mà thắt lưng thon thon, da thịt nõn nà như hoa lan, kiều mỵ không xương vô cùng xinh đẹp. Cho dù Lam U Niệm rất ghét Nguyệt Thiên Linh nhưng không thể không thừa nhận tướng mạo của nàng ta đúng là không tệ, mặc dù kém Nguyệt Bạch Liên nhưng một mình đứng ở đó cũng rất hấp dẫn ánh mắt người khác.
Vũ đạo của Nguyệt Thiên Linh rất mới lạ, nàng ta vận dụng trường tiên kết hợp cùng vũ đạo, khi nàng ta nghe tiếng đàn, cầm trường tiên trong tay nhẹ nhàng bước ra sân. Vừa mở đầu đã vung roi hai cái, chân dùng sức đạp xuống đất lợi dụng khinh công bay lên không trung, xoay hai vòng, váy dài biến thành cái vòng lớn xinh đẹp, cộng thêm dung mạo mỹ lệ quả thực khiến người ta cảm thấy huyền ảo đẹp mắt. Lúc rơi xuống đất, vừa thập phần tự nhiên vun trường tiên vừa xoay tròn tại chỗ. Lần nữa lợi dụng khinh công bay lên cao, rồi lại rơi xuống.
Kết thúc vũ điệu, Nguyệt Thiên Linh nghiên người cúi chào.

