“Nói ra cũng thật kì quái, trong cung chỗ nào cũng có ngự lâm quân và thị vệ, là dạng đạo tặc nào lại có thể tiến vào cung rồi trộm mất tranh trong thiên điện của hoàng hậu, còn không làm kinh động bất kì ai?” Phong Hạ Kỳ khó hiểu hỏi, giọng điệu mặc dù ôn hoà nhưng lí lẽ lại rất đanh thép.
Ám Nhất nghe vậy lập tức đảo mắt xem thường, hắn rất muốn nói người đó chính là hắn, nhưng bây giờ nghe Tứ vương gia nói vậy dường như hắn rất lợi hại.
Có Phong Hạ Kỳ dẫn dắt mọi người đều bắt đầu hoài nghi, hoàng cung không phải nơi muốn đến thì đến muốn đi thì đi, trong giang hồ có bao nhiêu người có thể tiến vào cung? Bởi vì khi tiến cung thị vệ canh gác đều không phải người đơn giản, tuần tra rất nghiêm ngặt, bọn hắn làm sao biết đám người Ám Nhất khi vào cung đều trực tiếp cầm lệnh bài nghênh ngang đi vào, sau đó lẻn vào hậu cung.
“Thế gian này người tài vô số, Tứ vương gia sao lại có thể hãm hại bản cung như thế? Nếu không phải có người trộm tranh chữ đi, bản cung tội gì phải dùng biện pháp này, đây chẳng phải bản cung đang tự tìm phiền phức sao?” Hoàng hậu cũng không phải là nữ nhân đơn giản, lý lẽ rất xác thực.
Nhưng không may cho bà ta Phong Hạ Kỳ lại là một con hồ ly gian xảo, hắn vốn không muốn tranh luận cùng loại nữ nhân này nhưng nghĩ đây là việc mà Niệm Nhi muội muội căn dặn cùng ánh mắt lạnh thấu xương của hoàng đệ, Phong Hạ Kỳ vẫn đanh thép nói: “Nếu số tranh chữ này bị trộm đi, tại sao hoàng hậu lại không lập tức bẩm báo phụ hoàng, làm thế cũng có thể mau chóng điều tra rõ là tặc nhân phương nào, sau đó nhanh chóng thu hồi tranh chữ, chỉ có điều ngươi giấu diếm đến bây giờ, vẫn là Lâm quý phi tinh mắt mới nhìn ra thực hư, nếu không ngươi đã có thể thuận lợi che mắt tất cả mọi người.”
Hoàng hậu còn muốn nói gì đó nhưng Phong Hạ Kỳ khẽ híp mắt, cười nói: “Hoàng hậu không chỉ không thông báo, còn dùng đồ giả lừa gạt mọi người, ngươi xem phụ hoàng và các vị đại thần là kẻ ngốc sao?”
Phong Hạ Kỳ nghiêm trang nói, trực tiếp định hoàng hậu tội trông coi không nghiêm, lừa gạt thánh thượng, từng câu từng chữ của hắn đều vô cùng hợp lý, hơn phân nửa người ở đây đều rất bất mãn cách làm của hoàng hậu, bà ta hành xử như thế sao có thể đảm đương nổi vị trí quốc mẫu?
Hoàng hậu đã không thể nào phản bác, tuy Phong Hạ Kỳ không tràn ngập sát khí như Phong Dực Hiên nhưng khí tức tôn quý trên người hắn cũng khiến người khác bị đè nén, trong lúc nhất thời hoàng hậu chỉ có thể lo lắng quỳ phía dưới.
Nhị vương gia Phong Thiếu Sở thấy mẫu hậu mình bị vạch tội lại không thể đứng ra nói giúp, hắn không chỉ không cầu tình còn muốn phủi sạch quan hệ, dẫu có thế nào thì hoàng hậu cũng chỉ là nữ nhân hậu cung nên nếu bị phạt sẽ không quá ảnh hưởng, còn nếu liên luỵ đến hắn sợ là…
Trong lúc nhất thời trong lòng mọi người đều đang suy tính, nhưng bọn họ chỉ biết đợi quyết định của hoàng đế.
“Hoàng hậu, ngươi đã biết sai chưa?” Hoàng đế bất mãn nhìn hoàng hậu đang quỳ dưới đất, sau đó cân nhắc nhìn về phía An thừa tướng, ông biết hiện tại không phải thời cơ tốt để phế hậu, vả lại đại hội giao lưu các quốc gia sắp đến nếu lúc này Phong Quốc xảy ra bê bối, e là sẽ khiến Phong Quốc mất hết mặt mũi.
“Là thần thiếp không tốt, thần thiếp cam nguyện bị phạt!” Mặc dù hoàng hậu không hiểu lí do tại sao hoàng đế lại hỏi như thế nhưng cũng biết nếu ông đã hỏi tức là bản thân bà ta sẽ không xảy ra vấn đề quá lớn.
Hoàng đế nhìn lão Tứ và lão Lục, ông luôn cảm thấy việc này có chút quỷ dị, vừa nhìn vào giống như là chuyện ngoài ý muốn nhưng bất luận thế nào ông cũng nhìn ra được hai đứa nhỏ này muốn trừng trị hoàng hậu.
“Đã như vậy, sau này sự vụ trong cung tạm thời do thái hậu quản lý, hoàng hậu dọn đến phật đường chuyên tâm hối cải đi.” Hoàng đế làm vậy chính là muốn tước đoạt quyền lợi của hoàng hậu, bà ta chỉ còn lại danh hiệu hoàng hậu không có thực quyền này mà thôi, việc này cứ quyết định như vậy, vây cánh của An thừa tướng cũng không có biện pháp cầu tình, dù sao thì đây cũng là do hoàng hậu sơ sẩy.
Ám Nhất nghe vậy lập tức đảo mắt xem thường, hắn rất muốn nói người đó chính là hắn, nhưng bây giờ nghe Tứ vương gia nói vậy dường như hắn rất lợi hại.
Có Phong Hạ Kỳ dẫn dắt mọi người đều bắt đầu hoài nghi, hoàng cung không phải nơi muốn đến thì đến muốn đi thì đi, trong giang hồ có bao nhiêu người có thể tiến vào cung? Bởi vì khi tiến cung thị vệ canh gác đều không phải người đơn giản, tuần tra rất nghiêm ngặt, bọn hắn làm sao biết đám người Ám Nhất khi vào cung đều trực tiếp cầm lệnh bài nghênh ngang đi vào, sau đó lẻn vào hậu cung.
“Thế gian này người tài vô số, Tứ vương gia sao lại có thể hãm hại bản cung như thế? Nếu không phải có người trộm tranh chữ đi, bản cung tội gì phải dùng biện pháp này, đây chẳng phải bản cung đang tự tìm phiền phức sao?” Hoàng hậu cũng không phải là nữ nhân đơn giản, lý lẽ rất xác thực.
Nhưng không may cho bà ta Phong Hạ Kỳ lại là một con hồ ly gian xảo, hắn vốn không muốn tranh luận cùng loại nữ nhân này nhưng nghĩ đây là việc mà Niệm Nhi muội muội căn dặn cùng ánh mắt lạnh thấu xương của hoàng đệ, Phong Hạ Kỳ vẫn đanh thép nói: “Nếu số tranh chữ này bị trộm đi, tại sao hoàng hậu lại không lập tức bẩm báo phụ hoàng, làm thế cũng có thể mau chóng điều tra rõ là tặc nhân phương nào, sau đó nhanh chóng thu hồi tranh chữ, chỉ có điều ngươi giấu diếm đến bây giờ, vẫn là Lâm quý phi tinh mắt mới nhìn ra thực hư, nếu không ngươi đã có thể thuận lợi che mắt tất cả mọi người.”
Hoàng hậu còn muốn nói gì đó nhưng Phong Hạ Kỳ khẽ híp mắt, cười nói: “Hoàng hậu không chỉ không thông báo, còn dùng đồ giả lừa gạt mọi người, ngươi xem phụ hoàng và các vị đại thần là kẻ ngốc sao?”
Phong Hạ Kỳ nghiêm trang nói, trực tiếp định hoàng hậu tội trông coi không nghiêm, lừa gạt thánh thượng, từng câu từng chữ của hắn đều vô cùng hợp lý, hơn phân nửa người ở đây đều rất bất mãn cách làm của hoàng hậu, bà ta hành xử như thế sao có thể đảm đương nổi vị trí quốc mẫu?
Hoàng hậu đã không thể nào phản bác, tuy Phong Hạ Kỳ không tràn ngập sát khí như Phong Dực Hiên nhưng khí tức tôn quý trên người hắn cũng khiến người khác bị đè nén, trong lúc nhất thời hoàng hậu chỉ có thể lo lắng quỳ phía dưới.
Nhị vương gia Phong Thiếu Sở thấy mẫu hậu mình bị vạch tội lại không thể đứng ra nói giúp, hắn không chỉ không cầu tình còn muốn phủi sạch quan hệ, dẫu có thế nào thì hoàng hậu cũng chỉ là nữ nhân hậu cung nên nếu bị phạt sẽ không quá ảnh hưởng, còn nếu liên luỵ đến hắn sợ là…
Trong lúc nhất thời trong lòng mọi người đều đang suy tính, nhưng bọn họ chỉ biết đợi quyết định của hoàng đế.
“Hoàng hậu, ngươi đã biết sai chưa?” Hoàng đế bất mãn nhìn hoàng hậu đang quỳ dưới đất, sau đó cân nhắc nhìn về phía An thừa tướng, ông biết hiện tại không phải thời cơ tốt để phế hậu, vả lại đại hội giao lưu các quốc gia sắp đến nếu lúc này Phong Quốc xảy ra bê bối, e là sẽ khiến Phong Quốc mất hết mặt mũi.
“Là thần thiếp không tốt, thần thiếp cam nguyện bị phạt!” Mặc dù hoàng hậu không hiểu lí do tại sao hoàng đế lại hỏi như thế nhưng cũng biết nếu ông đã hỏi tức là bản thân bà ta sẽ không xảy ra vấn đề quá lớn.
Hoàng đế nhìn lão Tứ và lão Lục, ông luôn cảm thấy việc này có chút quỷ dị, vừa nhìn vào giống như là chuyện ngoài ý muốn nhưng bất luận thế nào ông cũng nhìn ra được hai đứa nhỏ này muốn trừng trị hoàng hậu.
“Đã như vậy, sau này sự vụ trong cung tạm thời do thái hậu quản lý, hoàng hậu dọn đến phật đường chuyên tâm hối cải đi.” Hoàng đế làm vậy chính là muốn tước đoạt quyền lợi của hoàng hậu, bà ta chỉ còn lại danh hiệu hoàng hậu không có thực quyền này mà thôi, việc này cứ quyết định như vậy, vây cánh của An thừa tướng cũng không có biện pháp cầu tình, dù sao thì đây cũng là do hoàng hậu sơ sẩy.

