“Hoàng thượng giá lâm!” Âm thanh bén nhọn truyền khắp bữa tiệc, Lam U Niệm có chút chịu không nổi âm thanh the thé này, quả thật quá mức chói tai.
Phong Dực Hiên cũng nhìn thấy Lam U Niệm khẽ nhíu mày, cho nên lúc hoàng thượng bước vào cung điện, liền phát hiện lão Lục lạnh lùng nhìn công công bên cạnh mình, ánh mắt tràn ngập sát ý, hận không thể giết vị công công thiếp thân của mình tại chỗ.
Hoàng đế có chút mơ hồ, không hiểu nhi tử mình lại làm sao, nhưng bây giờ không phải lúc để hỏi chuyện, cho nên thu liễm thần sắc nói: “Chúng khanh gia bình thân!”
Chỉ là bữa tiệc bình thường nên không cần làm lễ quỳ lạy, là lễ tiết bình thường nên Lam U Niệm có thể tiếp nhận, xem ra sau này phải nghĩ cách để không cần quỳ gối hành lễ giống Phong Dực Hiên, nếu không các bữa tiệc trọng đại sau này nàng phải cực khổ che giấu dài dài.
Hoàng đế Phong Huyền đánh giá mọi người, sau đó nhìn sang hai đứa con trai mình yêu thương nhất, phát hiện mặc dù bề ngoài lão Lục không có gì khác thường nhưng ánh mắt lại một mực dừng trên người Tam tiểu thư Lam phủ, ánh mắt kia vô cùng tình cảm.
Hoàng đế âm thầm thở dài, đứa con trai này của mình thật là si tình.
“Hôm nay gọi chúng khanh gia đến là để chiêm ngưỡng tranh chữ do các tiền bối lưu lại, cũng là cơ hội để mọi người chia sẻ tâm đắc của mình, Phong Quốc ta tài tử tài nữ rất nhiều, hôm nay cũng có thể cùng nhau trao đồi kiến thức!” Hoàng đế nói xong thì nhìn đám thần tử bên dưới, Phong Quốc có thể phát triển tốt đẹp như bây giờ, Phong Huyền đã rất hài lòng.
Lam U Niệm nhìn Phong Huyền ngồi phía trên, thật ra từ một số phương diện mà nói, Phong Huyền là một hoàng đế tốt, ông không xa xỉ cũng không có bệnh đa nghi nặng nề như các hoàng đế khác, chuyên cần chính sự yêu dân hơn nữa còn rất quyết đoán, hiện tại Phong Quốc có thể an khang như thế này là do Phong Huyền biết cách quản lý.
Hoàng đế nhìn cách bài trí bữa tiệc thì hài lòng gật đầu, nói với hoàng hậu: “Yến hội lần này khá lắm, hoàng hậu vất vả!”
Hoàng hậu nghiêm trang mỉm cười: “Là việc thần thiếp nên làm!”
Đây chính là dáng vẻ vợ chồng sống chung chốn hoàng cung, ngay cả tương kính như tân đều không phải, bởi vì lúc hoàng đế Phong Huyền khích lệ hoàng hậu ánh mắt có phần rét lạnh, Lam U Niệm thấy vậy không khỏi thổn thức, Phong Dực Hiên lớn lên trong tình cảnh như thế chắc hẳn sẽ rất buồn lòng.
Thái giám lần lượt gỡ từng mảnh vải đen phủ trên các bức tranh xuống, tranh chữ danh gia hiện lên trước mắt mọi người.
Phần lớn người ngồi ở đây đều là người tài hoa, đối với những người bình thường hiếm khi gặp tranh chữ danh gia đương nhiêu là vô cùng hâm mộ, vì thế vội vàng tiến lên phía trước chiêm ngưỡng.
Hà thái phó cũng rất yêu thích mấy bức tranh chữ này nên không ngừng tán dương trí tuệ tổ tiên, Lam U Niệm cũng đi theo Lam Kiến Quân đứng trước một bức tranh tuấn mã, nàng không thể không thừa nhận những bức tranh phỏng chế này cơ hồ có thể so với hàng thật, thế nhưng…
Nàng phát hiện đã có một số văn thần có chút hoài nghi, bởi vì trong các bức tranh chữ ở đây là đem từ phủ của mình ra, chút khác biệt nho nhỏ đó hoặc nhiều hoặc ít họ vẫn nhìn ra được, nhưng khi thấy hoàng thượng và hoàng hậu đang ngồi phía trên lại không ai dám đứng ra chất vấn, dù sao thì việc này cũng khá nhạy cảm, rất nhiều người không dám đem hoài nghi của mình đi hỏi đế vương nắm giữ sinh tử của muôn người, mất đi một bức hoạ tuy bọn họ cũng đau lòng nhưng vẫn chưa đến mức bỏ mạng.
Lam U Niệm lơ đãng đi đến bên cạnh Hà thái phó, ông lão đang cau mày quan sát tranh chữ nhìn thấy cháu gái yêu đứng bên cạnh, tâm tình lập tức khá lên hẳn: “Hiện tại ông ngoại luôn nghe người ta khen cháu tài hoa văn nhã, hôm nay nhìn thấy đúng là rất khá!”
Phong Dực Hiên cũng nhìn thấy Lam U Niệm khẽ nhíu mày, cho nên lúc hoàng thượng bước vào cung điện, liền phát hiện lão Lục lạnh lùng nhìn công công bên cạnh mình, ánh mắt tràn ngập sát ý, hận không thể giết vị công công thiếp thân của mình tại chỗ.
Hoàng đế có chút mơ hồ, không hiểu nhi tử mình lại làm sao, nhưng bây giờ không phải lúc để hỏi chuyện, cho nên thu liễm thần sắc nói: “Chúng khanh gia bình thân!”
Chỉ là bữa tiệc bình thường nên không cần làm lễ quỳ lạy, là lễ tiết bình thường nên Lam U Niệm có thể tiếp nhận, xem ra sau này phải nghĩ cách để không cần quỳ gối hành lễ giống Phong Dực Hiên, nếu không các bữa tiệc trọng đại sau này nàng phải cực khổ che giấu dài dài.
Hoàng đế Phong Huyền đánh giá mọi người, sau đó nhìn sang hai đứa con trai mình yêu thương nhất, phát hiện mặc dù bề ngoài lão Lục không có gì khác thường nhưng ánh mắt lại một mực dừng trên người Tam tiểu thư Lam phủ, ánh mắt kia vô cùng tình cảm.
Hoàng đế âm thầm thở dài, đứa con trai này của mình thật là si tình.
“Hôm nay gọi chúng khanh gia đến là để chiêm ngưỡng tranh chữ do các tiền bối lưu lại, cũng là cơ hội để mọi người chia sẻ tâm đắc của mình, Phong Quốc ta tài tử tài nữ rất nhiều, hôm nay cũng có thể cùng nhau trao đồi kiến thức!” Hoàng đế nói xong thì nhìn đám thần tử bên dưới, Phong Quốc có thể phát triển tốt đẹp như bây giờ, Phong Huyền đã rất hài lòng.
Lam U Niệm nhìn Phong Huyền ngồi phía trên, thật ra từ một số phương diện mà nói, Phong Huyền là một hoàng đế tốt, ông không xa xỉ cũng không có bệnh đa nghi nặng nề như các hoàng đế khác, chuyên cần chính sự yêu dân hơn nữa còn rất quyết đoán, hiện tại Phong Quốc có thể an khang như thế này là do Phong Huyền biết cách quản lý.
Hoàng đế nhìn cách bài trí bữa tiệc thì hài lòng gật đầu, nói với hoàng hậu: “Yến hội lần này khá lắm, hoàng hậu vất vả!”
Hoàng hậu nghiêm trang mỉm cười: “Là việc thần thiếp nên làm!”
Đây chính là dáng vẻ vợ chồng sống chung chốn hoàng cung, ngay cả tương kính như tân đều không phải, bởi vì lúc hoàng đế Phong Huyền khích lệ hoàng hậu ánh mắt có phần rét lạnh, Lam U Niệm thấy vậy không khỏi thổn thức, Phong Dực Hiên lớn lên trong tình cảnh như thế chắc hẳn sẽ rất buồn lòng.
Thái giám lần lượt gỡ từng mảnh vải đen phủ trên các bức tranh xuống, tranh chữ danh gia hiện lên trước mắt mọi người.
Phần lớn người ngồi ở đây đều là người tài hoa, đối với những người bình thường hiếm khi gặp tranh chữ danh gia đương nhiêu là vô cùng hâm mộ, vì thế vội vàng tiến lên phía trước chiêm ngưỡng.
Hà thái phó cũng rất yêu thích mấy bức tranh chữ này nên không ngừng tán dương trí tuệ tổ tiên, Lam U Niệm cũng đi theo Lam Kiến Quân đứng trước một bức tranh tuấn mã, nàng không thể không thừa nhận những bức tranh phỏng chế này cơ hồ có thể so với hàng thật, thế nhưng…
Nàng phát hiện đã có một số văn thần có chút hoài nghi, bởi vì trong các bức tranh chữ ở đây là đem từ phủ của mình ra, chút khác biệt nho nhỏ đó hoặc nhiều hoặc ít họ vẫn nhìn ra được, nhưng khi thấy hoàng thượng và hoàng hậu đang ngồi phía trên lại không ai dám đứng ra chất vấn, dù sao thì việc này cũng khá nhạy cảm, rất nhiều người không dám đem hoài nghi của mình đi hỏi đế vương nắm giữ sinh tử của muôn người, mất đi một bức hoạ tuy bọn họ cũng đau lòng nhưng vẫn chưa đến mức bỏ mạng.
Lam U Niệm lơ đãng đi đến bên cạnh Hà thái phó, ông lão đang cau mày quan sát tranh chữ nhìn thấy cháu gái yêu đứng bên cạnh, tâm tình lập tức khá lên hẳn: “Hiện tại ông ngoại luôn nghe người ta khen cháu tài hoa văn nhã, hôm nay nhìn thấy đúng là rất khá!”

