Dịch theo nghĩa bây giờ tức là hội triễn lãm.
Dưới sự chờ mong của đám người Lam U Niệm, vây cánh hoàng hậu vô cùng bất an, tiệc giám thưởng vẫn cử hành đúng hạn, bữa tiệc lần này có rất nhiều quan viên triều đình và một số công tử tiểu thư tài hoa trong kinh thành đến dự, hiện tại Lam U Niệm là chuẩn tài nữ của kinh thành, cho nên cũng nhận được thiệp mời.
Yến hội lần này Lam Kiến Quân cũng phải tham gia, dù sao thì khi tổ chức tiệc giám thưởng mỗi phủ đều sẽ lấy tranh chữ quý của phủ mình đến, cho nên lúc tổ chức yến hội cơ hồ toàn bộ đại thần đều sẽ tham gia, mặc dù yến hội lần này do hoàng hậu tổ chức nhưng người khởi xướng chân chính lại là hoàng đế, năm nào hoàng đế cũng sẽ đến dự, cho nên tiệc giám thưởng là bữa tiệc cực kì quan trọng.
Lam U Niệm dậy rất sớm nên Phong Dực Hiên cũng tỉnh lại, bây giờ cái giường ở U Niệm các đã đổi thành một cái giường vừa lớn vừa êm, chiếc giường lúc trước không thể nào so sánh.
Phong Dực Hiên nhìn Lam U Niệm mở to đôi mắt mê mang, bởi vì vừa tỉnh ngủ nên vẫn rất mong lung, khiến hắn muốn hoá thân thành sói.
Phong Dực Hiên dậy trước mặt quần áo tử tế thì đi đến trước giường, cưng chiều hỏi Lam U Niệm: “Sao nàng tỉnh sớm thế?”, nhẹ nhàng đặt quần áo hôm nay nàng mặc xuống bên cạnh.
“Muốn nhìn thử sắc mặc hoàng hậu thế nào, cho nên có chút nôn nao!” Giấc ngủ của nàng bây giờ coi như đã khá hơn nhiều, bởi vì có hắn bên cạnh nên nàng cũng an tâm hơn.
Tuy hắn rất muốn nàng ngủ thêm một lát nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt tràn ngập phấn khởi của nàng hắn liền đi ra ngoài để nàng thay quần áo, tuy hiện tại hai người đã ở cùng nhau nhưng ban đêm vẫn ngủ riêng, hắn tôn trọng nàng, không phải không muốn mà là không nỡ khiến nàng bị thương.
Sau khi Lam U Niệm thay quần áo tử tế liền phát hiện Phong Dực Hiên đã bưng nước rửa mặt vào phòng, nàng đã quá quen thuộc cách chăm sóc của hắn, cho nên ngoan ngoãn rửa mặt, sau đó hai người thu dọn xong mới ra ngoài ăn sáng.
“Hiên, hôm nay chàng sẽ tham gia yến hội sao?” Lam U Niệm hỏi, vì nàng biết hắn rất ít khi tham gia tiệc, mỗi lần hắn tham gia đều vì nàng.
“Ừm, đi!” Phong Dực Hiên đặt cái thìa trong tay xuống, Niệm Niệm ở đâu hắn sẽ ở đó.
Kỳ thật nàng đã đoán được kết quả, nhưng nghe chính miệng hắn nói vẫn cảm thấy cực kì ấm áp, trái tim khô héo của nàng dường như đã trở nên ấm áp hơn, nguyên nhân là vì có nam nhân trước mắt.
Chỉ là nàng không biết, thế giới của Phong Dực Hiên cũng từng là màu đen, trái tim sắc lạnh, bởi vì nàng xuất hiện hắn mới chân chính trở thành người sống, một người có cảm giác có máu có thịt, bọn họ sưởi ấm lẫn nhau, bọn họ là người xứng đôi nhất trên thế gian, bởi vì gặp gỡ nhau mới có thể trở thành người có tình cảm.
Lam Kiến Quân đã đến chờ trong hoa viên U Niệm các từ sớm, còn Lam Mặc Huyền thì đến phủ quận chúa đón Hoa Mộc Khuynh, bây giờ hai người đã có hôn ước nên chuyện ở chung cũng là bình thường.
Lúc Lam U Niệm xuống lầu liền phát hiện Lam Kiến Quân đã chờ ở đó, hôm nay ông mặc một bộ trường bào nâu, giống như các phụ thân khác đứng đó chờ đợi. Từ đêm đó, quan hệ giữa hai người đã tốt hơn rất nhiều.
“Lam tướng quân!” Lam U Niệm thi lễ, nàng không biết phải gọi tiếng phụ thân này như thế nào.
“Niệm Nhi dậy rồi.” Lam Kiến Quân nhìn nữ nhi đã trổ mã duyên dáng yêu kiều rất là vui mừng, nhưng khi thấy nàng phải mang mạng che mặt ra ngoài liền đau lòng: “Dung mạo của Niệm Nhi vô cùng xinh đẹp, tại sao lại luôn mang mạng che mặt?”
Dưới sự chờ mong của đám người Lam U Niệm, vây cánh hoàng hậu vô cùng bất an, tiệc giám thưởng vẫn cử hành đúng hạn, bữa tiệc lần này có rất nhiều quan viên triều đình và một số công tử tiểu thư tài hoa trong kinh thành đến dự, hiện tại Lam U Niệm là chuẩn tài nữ của kinh thành, cho nên cũng nhận được thiệp mời.
Yến hội lần này Lam Kiến Quân cũng phải tham gia, dù sao thì khi tổ chức tiệc giám thưởng mỗi phủ đều sẽ lấy tranh chữ quý của phủ mình đến, cho nên lúc tổ chức yến hội cơ hồ toàn bộ đại thần đều sẽ tham gia, mặc dù yến hội lần này do hoàng hậu tổ chức nhưng người khởi xướng chân chính lại là hoàng đế, năm nào hoàng đế cũng sẽ đến dự, cho nên tiệc giám thưởng là bữa tiệc cực kì quan trọng.
Lam U Niệm dậy rất sớm nên Phong Dực Hiên cũng tỉnh lại, bây giờ cái giường ở U Niệm các đã đổi thành một cái giường vừa lớn vừa êm, chiếc giường lúc trước không thể nào so sánh.
Phong Dực Hiên nhìn Lam U Niệm mở to đôi mắt mê mang, bởi vì vừa tỉnh ngủ nên vẫn rất mong lung, khiến hắn muốn hoá thân thành sói.
Phong Dực Hiên dậy trước mặt quần áo tử tế thì đi đến trước giường, cưng chiều hỏi Lam U Niệm: “Sao nàng tỉnh sớm thế?”, nhẹ nhàng đặt quần áo hôm nay nàng mặc xuống bên cạnh.
“Muốn nhìn thử sắc mặc hoàng hậu thế nào, cho nên có chút nôn nao!” Giấc ngủ của nàng bây giờ coi như đã khá hơn nhiều, bởi vì có hắn bên cạnh nên nàng cũng an tâm hơn.
Tuy hắn rất muốn nàng ngủ thêm một lát nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt tràn ngập phấn khởi của nàng hắn liền đi ra ngoài để nàng thay quần áo, tuy hiện tại hai người đã ở cùng nhau nhưng ban đêm vẫn ngủ riêng, hắn tôn trọng nàng, không phải không muốn mà là không nỡ khiến nàng bị thương.
Sau khi Lam U Niệm thay quần áo tử tế liền phát hiện Phong Dực Hiên đã bưng nước rửa mặt vào phòng, nàng đã quá quen thuộc cách chăm sóc của hắn, cho nên ngoan ngoãn rửa mặt, sau đó hai người thu dọn xong mới ra ngoài ăn sáng.
“Hiên, hôm nay chàng sẽ tham gia yến hội sao?” Lam U Niệm hỏi, vì nàng biết hắn rất ít khi tham gia tiệc, mỗi lần hắn tham gia đều vì nàng.
“Ừm, đi!” Phong Dực Hiên đặt cái thìa trong tay xuống, Niệm Niệm ở đâu hắn sẽ ở đó.
Kỳ thật nàng đã đoán được kết quả, nhưng nghe chính miệng hắn nói vẫn cảm thấy cực kì ấm áp, trái tim khô héo của nàng dường như đã trở nên ấm áp hơn, nguyên nhân là vì có nam nhân trước mắt.
Chỉ là nàng không biết, thế giới của Phong Dực Hiên cũng từng là màu đen, trái tim sắc lạnh, bởi vì nàng xuất hiện hắn mới chân chính trở thành người sống, một người có cảm giác có máu có thịt, bọn họ sưởi ấm lẫn nhau, bọn họ là người xứng đôi nhất trên thế gian, bởi vì gặp gỡ nhau mới có thể trở thành người có tình cảm.
Lam Kiến Quân đã đến chờ trong hoa viên U Niệm các từ sớm, còn Lam Mặc Huyền thì đến phủ quận chúa đón Hoa Mộc Khuynh, bây giờ hai người đã có hôn ước nên chuyện ở chung cũng là bình thường.
Lúc Lam U Niệm xuống lầu liền phát hiện Lam Kiến Quân đã chờ ở đó, hôm nay ông mặc một bộ trường bào nâu, giống như các phụ thân khác đứng đó chờ đợi. Từ đêm đó, quan hệ giữa hai người đã tốt hơn rất nhiều.
“Lam tướng quân!” Lam U Niệm thi lễ, nàng không biết phải gọi tiếng phụ thân này như thế nào.
“Niệm Nhi dậy rồi.” Lam Kiến Quân nhìn nữ nhi đã trổ mã duyên dáng yêu kiều rất là vui mừng, nhưng khi thấy nàng phải mang mạng che mặt ra ngoài liền đau lòng: “Dung mạo của Niệm Nhi vô cùng xinh đẹp, tại sao lại luôn mang mạng che mặt?”

