Editor: Bộ Yến Tử - --- -----
Năm ngày sau, Lam U Niệm nhận được tin Lâm quý phi bệnh nặng qua đời…
Lâm quý phi chết cũng không mang đến cho Phong Quốc bất cứ gợn sóng gì, bất quá chỉ là một quý phi mà thôi, nói trắng ra cũng chỉ là thiếp, hơn nữa đại hội giao lưu sắp tới hoàng gia lại cật lực đè ép việc này xuống, trong lúc nhàm chán dân chúng mới lôi chuyện này ra mua vui mà thôi.
Bây giờ Lam U Niệm đang ủ rượu nho, nghe tin Lâm quý phi chết động tác trong tay nàng vẫn không ngừng.
“Tiểu thư, người nói xem tại sao Lâm quý phi đang khoẻ mạnh lại chết? Không phải rất kì quái sao?” Lam Vũ hỏi.
Trong số thuộc hạ của Lam U Niệm thì Lam Vũ là người có tính cách ngây thơ nhất, tuy nàng đã gặp rất nhiều hắc ám nhưng trong lòng vẫn tràn ngập ánh mặt trời, đây cũng là điểm khiến nàng hâm mộ nhất.
“Bởi vì có người muốn bà ta chết, cho nên bà ta không thể sống.” Lam U Niệm cười nói, vốn dĩ Lâm quý phi có thể ăn sung mặc sướng sống sót, nhưng bà ta lại không chịu an phận còn dám hiển nhiên trêu chọc nàng, vậy thì nàng sẽ tiễn bà ta một đoạn. Trước giờ nàng không phải người hiền lành gì, ai chọc tới nàng dù là người vô tội hoặc tà ác nàng đều không buông tha, bởi vì nàng biết rõ nếu muốn sống sót ở thời đại này, hoặc là nhẫn nhịn hoặc trở nên độc ác, Lam U Niệm nàng tuyệt đối sẽ không nhẫn nhịn, cho nên nàng chọn cách trở nên độc ác.
“Nghe tiểu thư nói vậy, người biết là do ai làm?” Lam Vũ hỏi, có thể nói nàng đã sùng bái tiểu thư nhà mình đến mức mù quáng, dường như bất cứ chuyện gì đến tay tiểu thư đều trở nên rất dễ dàng, tiểu thư cái gì cũng biết, rõ ràng là nhỏ tuổi hơn bọn họ nhiều nhưng cái gì cũng biết.
Lam U Niệm khẽ vuốt quả nho trong tay, nước nho thuận theo ngón tay trắng noãn chảy xuống khiến người ta vừa nhìn liền sinh ra cảm giác rất thoải mái, trên đời này e là chỉ có Lam U Niệm chỉ dùng một ngón tay đã khiến người khác hít thở không thông.
“Ngươi nói trong hoàng cung ai có bản lãnh lớn đến mức có thể động đến quý phi?” Lam U Niệm cười hỏi.
“Chẳng lẽ là hoàng hậu?” Lam Vũ đáp, trên mặt lộ rõ bất ngờ.
“Đương nhiên, chỉ có mình ngươi ngốc nghếch không rõ.” Lam Khúc cười nói.
Lam Khúc đang giúp Lam U Niệm chuẩn bị nho, nhìn thần sắc tiểu thư nhà mình, không kiềm nén được hỏi: “Nghe nói hôm nay sứ giả các quốc gia đã đến kinh thành, mấy ngày nay sợ là Minh Vương sẽ rất bận rộn, người đến còn có mấy vị công chúa, tiểu thư…”
Lam Khúc cũng nhìn ra được Minh Vương tuy lạnh lùng tàn nhẫn nhưng lại rất sủng ái tiểu thư, mỗi đêm đều nghỉ lại phòng tiểu thư nhưng thương nàng tuổi còn nhỏ trước giờ vẫn không dám làm ra chuyện gì quá mức, hơn nữa còn chăm sóc tiểu thư rất cẩn thận, rất nhiều chuyện còn làm tốt hơn tỳ nữ bọn họ, thử hỏi có nam nhân nào nguyện ý thay quần áo múc nước rửa mặt cho một nữ tử, huống chi hắn lại là vương gia tay cầm trọng quyền? Cũng bởi vì mấy người Lam Khúc cảm thấy Phong Dực Hiên là một phu quân hiếm thấy cho nên bọn họ phải thay tiểu thư nhà mình trông coi thật kĩ, bên ngoài nhiều nữ tử đẹp như vậy các nàng không hi vọng tiểu thư đau lòng, mặc dù các nàng cảm thấy thế gian này không ai có thể xinh đẹp hơn tiểu thư.
Năm ngày sau, Lam U Niệm nhận được tin Lâm quý phi bệnh nặng qua đời…
Lâm quý phi chết cũng không mang đến cho Phong Quốc bất cứ gợn sóng gì, bất quá chỉ là một quý phi mà thôi, nói trắng ra cũng chỉ là thiếp, hơn nữa đại hội giao lưu sắp tới hoàng gia lại cật lực đè ép việc này xuống, trong lúc nhàm chán dân chúng mới lôi chuyện này ra mua vui mà thôi.
Bây giờ Lam U Niệm đang ủ rượu nho, nghe tin Lâm quý phi chết động tác trong tay nàng vẫn không ngừng.
“Tiểu thư, người nói xem tại sao Lâm quý phi đang khoẻ mạnh lại chết? Không phải rất kì quái sao?” Lam Vũ hỏi.
Trong số thuộc hạ của Lam U Niệm thì Lam Vũ là người có tính cách ngây thơ nhất, tuy nàng đã gặp rất nhiều hắc ám nhưng trong lòng vẫn tràn ngập ánh mặt trời, đây cũng là điểm khiến nàng hâm mộ nhất.
“Bởi vì có người muốn bà ta chết, cho nên bà ta không thể sống.” Lam U Niệm cười nói, vốn dĩ Lâm quý phi có thể ăn sung mặc sướng sống sót, nhưng bà ta lại không chịu an phận còn dám hiển nhiên trêu chọc nàng, vậy thì nàng sẽ tiễn bà ta một đoạn. Trước giờ nàng không phải người hiền lành gì, ai chọc tới nàng dù là người vô tội hoặc tà ác nàng đều không buông tha, bởi vì nàng biết rõ nếu muốn sống sót ở thời đại này, hoặc là nhẫn nhịn hoặc trở nên độc ác, Lam U Niệm nàng tuyệt đối sẽ không nhẫn nhịn, cho nên nàng chọn cách trở nên độc ác.
“Nghe tiểu thư nói vậy, người biết là do ai làm?” Lam Vũ hỏi, có thể nói nàng đã sùng bái tiểu thư nhà mình đến mức mù quáng, dường như bất cứ chuyện gì đến tay tiểu thư đều trở nên rất dễ dàng, tiểu thư cái gì cũng biết, rõ ràng là nhỏ tuổi hơn bọn họ nhiều nhưng cái gì cũng biết.
Lam U Niệm khẽ vuốt quả nho trong tay, nước nho thuận theo ngón tay trắng noãn chảy xuống khiến người ta vừa nhìn liền sinh ra cảm giác rất thoải mái, trên đời này e là chỉ có Lam U Niệm chỉ dùng một ngón tay đã khiến người khác hít thở không thông.
“Ngươi nói trong hoàng cung ai có bản lãnh lớn đến mức có thể động đến quý phi?” Lam U Niệm cười hỏi.
“Chẳng lẽ là hoàng hậu?” Lam Vũ đáp, trên mặt lộ rõ bất ngờ.
“Đương nhiên, chỉ có mình ngươi ngốc nghếch không rõ.” Lam Khúc cười nói.
Lam Khúc đang giúp Lam U Niệm chuẩn bị nho, nhìn thần sắc tiểu thư nhà mình, không kiềm nén được hỏi: “Nghe nói hôm nay sứ giả các quốc gia đã đến kinh thành, mấy ngày nay sợ là Minh Vương sẽ rất bận rộn, người đến còn có mấy vị công chúa, tiểu thư…”
Lam Khúc cũng nhìn ra được Minh Vương tuy lạnh lùng tàn nhẫn nhưng lại rất sủng ái tiểu thư, mỗi đêm đều nghỉ lại phòng tiểu thư nhưng thương nàng tuổi còn nhỏ trước giờ vẫn không dám làm ra chuyện gì quá mức, hơn nữa còn chăm sóc tiểu thư rất cẩn thận, rất nhiều chuyện còn làm tốt hơn tỳ nữ bọn họ, thử hỏi có nam nhân nào nguyện ý thay quần áo múc nước rửa mặt cho một nữ tử, huống chi hắn lại là vương gia tay cầm trọng quyền? Cũng bởi vì mấy người Lam Khúc cảm thấy Phong Dực Hiên là một phu quân hiếm thấy cho nên bọn họ phải thay tiểu thư nhà mình trông coi thật kĩ, bên ngoài nhiều nữ tử đẹp như vậy các nàng không hi vọng tiểu thư đau lòng, mặc dù các nàng cảm thấy thế gian này không ai có thể xinh đẹp hơn tiểu thư.

