Chuyện cái áo choàng tắm lúc nãy anh không chấp nhặt, nhưng việc chưa xin phép đã "đột nhập" phòng riêng của anh vẫn là điều tối kỵ ở đây. Cô nàng bèn bày ra vẻ mặt ngoan ngoãn, chớp chớp mắt nhìn anh "Em chỉ vào đó tắm nhờ thôi mà..."
"Thiếu gì chỗ tắm mà mợ cứ phải chạy vào phòng Cửu gia?" Thím Ngô nhíu đôi lông mày nghiêm nghị lại.
Vân Mạn Hạ liếc bà ta một cái rồi thản nhiên đáp "Vì phòng của em không có nước nóng, chẳng biết hỏng hóc ở đâu nữa."
"Thím Ngô?" Bạch Hạc Độ nhướng mắt, chẳng cần quát tháo cũng đủ khiến người ta lạnh sống lưng.
Ý anh đã rõ Bà giải thích sao về việc phòng chính tay bà sắp xếp lại hỏng nước nóng?
Sắc mặt thím Ngô hơi biến đổi.
Mấy đời phu nhân trước đây cũng từng bị bà ta "hành" bằng mấy chiêu trò vặt vãnh này, nhưng Cửu gia chưa bao giờ thèm để ý. Không ngờ lần này anh lại ra mặt vì cô tiểu thư nhà họ Vân này.
"Lát nữa tôi sẽ cho người kiểm tra lại, chắc là do tôi sơ suất." Thím Ngô vội vàng nhận lỗi nhưng vẫn không muốn buông tha cho Vân Mạn Hạ "Nhưng kể cả không có nước nóng thì vẫn còn bao nhiêu phòng khác, sao mợ cứ nhất quyết phải vào phòng ngủ của Cửu gia?"
"Thì có người dẫn em vào chứ bộ." Vân Mạn Hạ nói xong liền liếc nhìn cô hầu gái đứng bên cạnh.
Cô mới trọng sinh nên nhất thời chưa phản ứng kịp, chứ người làm ở cái Ngự Cảnh Viên này ai mà chẳng biết tính khí của Bạch Hạc Độ? Rõ ràng con nhỏ Tiểu Mai này cố tình gài bẫy cô, đến quần áo cũng không thèm mang tới để buộc cô phải đụng vào tủ đồ của anh.
Tiểu Mai mặt cắt không còn giọt máu, nước mắt chực trào, quỳ "phịch" xuống đất "Cửu gia, em không có Em chỉ dẫn phu nhân vào phòng phụ bên cạnh thôi, em không biết sao phu nhân lại tự ý vào phòng ngài "
Thím Ngô bồi thêm "Cửu gia, con bé Tiểu Mai này xưa nay hiền khô, không biết nói dối đâụ"
Thấy thím Ngô ra sức bảo vệ "người mình", Vân Mạn Hạ biết có đôi co tiếp cũng chẳng giải quyết được gì, dù sao thím Ngô cũng là người có máu mặt ở đây.
Thế là cô bỏ cuộc không cãi nữa, quay sang nhìn thẳng người đàn ông đẹp trai cực phẩm trước mặt, giọng nũng nịu đầy tủi thân "Em đã là vợ của anh rồi, chẳng lẽ ngay cả phòng của anh mà em cũng không được vào sao?"
Cả căn phòng bỗng im phăng phắc.
Lâm Thâm đứng bên cạnh suýt thì sặc nước miếng vì kinh ngạc.
Cái cô tiểu thư nhà họ Vân này đúng là chẳng diễn theo một kịch bản nào cả Lúc nãy còn thấy cô "hổ báó lôi cả thím Ngô lẫn Tiểu Mai ra làm cho ra ngô ra khoai, cứ tưởng cô sẽ cứng rắn đến cùng, ai dè... khụ.
Lâm Thâm lén nhìn Vân Mạn Hạ, trong lòng không khỏi nể phục.
Cái vẻ mặt lạnh như tiền cùng khí thế dọa người của Cửu gia nhà anh mà cô cũng dám nhào tới làm nũng gọi "chồng ơi" thì đúng là xưa nay hiếm Mấy bà vợ trước đây á? Ngay cả thở mạnh trước mặt Cửu gia còn không dám, nói gì đến chuyện nũng nịu thế này.
Vân Mạn Hạ thầm tính toán Tội gì phải phí sức cãi nhau với mấy bà giúp việc cho mệt, trong khi mình đang có chỗ dựa "xịn sò" thế này để ôm cơ chứ?
Cô chớp chớp mắt, đuôi lông mày toát lên vẻ vừa quyến rũ vừa dịu dàng "Chồng ơi...?"
Bạch Hạc Độ nhìn cô chằm chằm, gương mặt điển trai vẫn căng cứng, lộ rõ vẻ lạnh lùng khó đoán.
|
/699
|

