Trọng Sinh Trở Về, Sủng Ái Thành Nghiện

Chương 7

/699



Nghe mấy lời này, Mạn Hạ suýt thì bật cười vì khinh bỉ. 

Ngày xưa cô đúng là "ngu bền vững" mới tin vào mấy lời dỗ ngọt này. Kết quả là trốn đi chưa được một ngày đã bị người nhà bắt lại, trói gô ném về trước mặt Bạch Hạc Độ.

Còn Vân Y Y á? Kiếp trước ả ta mặt dày đến trước mặt Bạch Hạc Độ tự ứng cử bản thân. 

Dù không ngồi được vào cái ghế phu nhân, nhưng lại khéo mồm khéo miệng lấy lòng được bà nội anh, hốt về không biết bao nhiêu là lợi lộc.

"Mạn Hạ, sao em cứ im lặng thế?"

Nói một hồi lâu mà thấy Vân Mạn Hạ vẫn cứ dửng dưng như không, Vân Y Y bắt đầu đứng ngồi không yên. Vân Mạn Hạ nén lại sự lạnh lẽo trong ánh mắt, nhếch môi đáp cụt lủn  "Thôi khỏi đi, chị về đi cho rảnh."

"Cái gì?" Vân Y Y sững sờ, giọng cuống quýt  "Chẳng lẽ em định "cắm sừng" Bạch thiếu sao? Em..."

"Em với anh ta có yêu đương gì đâu mà gọi là phụ bạc?" Vân Mạn Hạ ngắt lời  "Ngược lại, em với Cửu gia có hôn ước từ bé, gả vào đây chẳng phải là danh chính ngôn thuận sao?"

Kiếp trước cô bị bà mẹ kế "nhồi sọ" đến mức ngây ngô quá thể. Bạch Thừa Tuyên ngay từ đầu đã tiếp cận cô vì mục đích xấu, vậy mà cô chẳng hề hay biết. Hắn ta cứ mập mờ, không chịu công khai quan hệ, vậy mà cô vẫn tin cái gã tồi đó có "nỗi khổ riêng".

Đúng là mù quáng mà 

Nghe câu trả lời của cô, Vân Y Y hoàn toàn đứng hình.

Chẳng phải con nhỏ này yêu Bạch Thừa Tuyên chết đi sống lại sao? Chuyện này là thế nào?

Ả định khuyên thêm vài câu, nhưng lại thấy Vân Mạn Hạ nhìn mình bằng ánh mắt đầy nghi ngờ  "Chị hai, chẳng phải chị luôn nói chỉ cần em vui là được sao? Bây giờ em chỉ muốn gả cho Cửu gia thôi, sao chị cứ nhất quyết ép em phải bỏ trốn theo người khác vậy?"

Vân Y Y cứng họng, lắp bắp  "Chị... tại chị thấy em thích Bạch thiếu nên mới..."

"Ai bảo em thích anh ta? Cái loại như anh ta có tuổi gì mà đòi so với Cửu gia? Chẳng qua là anh ta cứ bám dai như đỉa, em nể tình không muốn nói thẳng thôi " Vân Mạn Hạ bĩu môi đầy vẻ khinh bỉ.

Vân Y Y  "... Bạch thiếu mà còn không xứng với em sao?"

Vân Mạn Hạ cười khẩy một tiếng. 

Cái mác "Bạch thiếú nghe thì oai đấy, mang tiếng là người nhà họ Bạch, gọi Bạch Hạc Độ một tiếng "Chú Chín" để thiên hạ nịnh nọt. Nhưng thực chất, bố hắn chỉ là con riêng không được thừa nhận của nhà họ Bạch thôi.

Cái xuất thân "không danh không phận" đó chỉ có ở cái xó Dương Thành này mới lừa được người ta, chứ về thủ đô thì chẳng ai thèm để mắt tới.

"Anh ta mà cũng đòi xứng với em á?" Cô hỏi ngược lại một câu đầy mỉa mai.

Tuy sau khi mẹ mất, nhà họ Vân có đi xuống thật, nhưng cô cũng chưa đến mức phải hạ mình gả cho một đứa con riêng 

Vân Y Y  "..."

Lúc lếch thếch bước ra khỏi Ngự Cảnh Viên, đầu óc Vân Y Y vẫn còn quay cuồng, hoang mang tột độ. Con ngốc Vân Mạn Hạ này, sao tự nhiên lại trở nên khó nhằn đến thế?

Đang tính mở lời giải thích thì thím Ngô đã lên tiếng truy hỏi trước  "Phu nhân, mợ tự ý vào phòng của Cửu gia đấy à?"

Vân Mạn Hạ khựng lại.




/699

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status