Trọng Sinh Trở Về, Sủng Ái Thành Nghiện

Chương 4

/699



Cảm giác mềm mại thoáng qua nơi ngực dường như vẫn còn vương lại. Anh khẽ nhíu mày, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên pha lẫn xa lạ.

Đây là lần đầu tiên có người nói với anh như vậy.

Lâm Thâm đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ, không khỏi sững sờ.

Cửu gia vậy mà không khó chịu hay tức giận?

Lần trước, cô Lưu kia vừa chạm vào người anh, sắc mặt anh đã âm trầm đến đáng sợ, suýt chút nữa trực tiếp đuổi người ra ngoài.

Trên lầụ

Thím Ngô là quản gia của Ngự Cảnh Viên. Vân Mạn Hạ có thể cảm nhận rõ sự lạnh nhạt của đối phương đối với mình.

Được dẫn đến trước một căn phòng, cô khẽ dừng bước  “Tôi ở phòng này sao?”

Kiếp trước sống ở đây nhiều năm, cô rất quen thuộc với Ngự Cảnh Viên. Cô biết đây chỉ là phòng khách, hơn nữa lại cách phòng của Bạch Hạc Độ khá xa.

Mà hiện tại, dù thế nào, cô cũng đã là nữ chủ nhân trên danh nghĩa của nơi này.

Gương mặt thím Ngô nghiêm nghị, giọng nói lạnh nhạt  “Cô đến quá đột ngột, phòng ốc chưa kịp chuẩn bị. Trước mắt đành để cô tạm ở đây.”

Lời nói của thím Ngô không có gì để bắt bẻ. Hơn nữa, bà ta lại là người cũ của nhà họ Bạch, địa vị trước mặt Bạch Hạc Độ không hề thấp. Vân Mạn Hạ không muốn so đo, chỉ lặng lẽ kéo vali bước vào phòng.

Thu dọn sơ sài xong, cô định đi tắm. Nhưng vừa bước vào phòng tắm đã phát hiện bình nước nóng bị hỏng, hoàn toàn không có nước nóng.

Là quản gia của Ngự Cảnh Viên, thím Ngô nắm rõ mọi việc lớn nhỏ trong nhà, không thể nào không biết phòng này có vấn đề. Vậy mà bà ta vẫn dẫn cô đến đây.

Là cố ý sao?

Ánh mắt Vân Mạn Hạ trầm xuống. Cô ra ngoài tìm người giúp việc, hỏi xem còn phòng nào có thể sử dụng phòng tắm hay không.

“Tắm ạ?” Người giúp việc tên Tiểu Mai thoáng ngập ngừng, rồi nói  “Cô đi theo tôi.”

Không lâu sau, Vân Mạn Hạ được dẫn đến trước cửa một căn phòng khác.

“Ở đây. Cô tự vào đi.”

Căn phòng rất rộng, bài trí tinh xảo và sang trọng, chỉ là tông màu hơi thiên lạnh, mang theo cảm giác trầm tĩnh xa cách.

Ánh mắt Vân Mạn Hạ thoáng chùng xuống. Cô nhận ra đây là phòng của Bạch Hạc Độ.

“Được rồi, chị xuống đi.” Cô không nghĩ nhiều, bước vào trong, tiện miệng dặn một câu  “Làm phiền lấy giúp tôi một bộ quần áo sạch.”

Trong vali của cô không có đồ để thay. Ban đầu cô định bỏ trốn cùng Bạch Thừa Tuyên, đương nhiên không mang theo nhiều hành lý. Nhưng cô biết, Ngự Cảnh Viên luôn chuẩn bị sẵn quần áo cho khách.

Lúc này, dưới lầụ

Vân Y Y vừa bước vào Ngự Cảnh Viên đã không giấu nổi sự kích động trong lòng.

Vô số phụ nữ tránh Bạch Cửu gia như tránh rắn rết, nhưng cô ta thì không 

Bạch Cửu gia là ai cơ chứ? Dù anh có đang bệnh tật, chẳng sống được bao lâu nữa, thì cái danh "vợ Cửu gia" cũng mang lại khối lợi lộc  Tức nhất là mình cũng là tiểu thư nhà họ Vân, sao lại không có cửa gả vào đây?

Mẹ của Vân Mạn Hạ xanh cỏ lâu rồi, giờ mẹ mình mới là chủ cái nhà này, chuyển hôn ước sang cho mình thì có gì mà không được? Cũng may đứa em gái này "đầu óc đơn giản", nghe khích vài câu đã đòi bỏ trốn theo trai.

Cái ghế Cửu phu nhân nhà họ Bạch này, cuối cùng cũng về tay mình thôi 

Nghĩ đến đây, Vân Y Y suýt chút nữa là cười ra mặt.

"Thưa Cửu gia, đây là tiểu thư thứ hai của nhà họ Vân."

Vân Y Y vội ngước lên.




/699

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status