Giây phút nhìn thấy người đàn ông ngồi trên xe lăn, cô nàng bỗng đờ người ra. Tim đập loạn xạ. Đời cô chưa từng gặp người đàn ông nào vừa đẹp trai vừa có khí chất đỉnh cao đến nhường này...
"Chào anh, em là Vân Y Y " Cô vội đứng dậy, vừa run vừa làm bộ e thẹn.
Nghĩ đến chuyện sắp được làm vợ người ta, ánh mắt cô không giấu nổi vẻ mong chờ.
Nhìn thấu hết mớ biểu cảm của người phụ nữ trước mặt, Bạch Hạc Độ lạnh lùng hỏi, giọng trầm thấp "Người nhà họ Vân? Đến đây có việc gì?"
"Em đến để tạ lỗi thay cho em gái " Vân Y Y làm bộ mặt hối lỗi "Cửu gia, em gái em còn nhỏ người non dạ, nghe mấy lời đồn thổi nên sợ quá, không dám gả cho anh nên đã... bỏ trốn theo người khác rồi..."
Lúc này ở trong phòng, Vân Mạn Hạ tắm xong mà mãi chẳng thấy người giúp việc đưa đồ tới. Cô nhíu mày, đành lấy đại chiếc áo choàng tắm của Bạch Hạc Độ trong tủ khoác lên người.
Dáng anh quá cao lớn nên chiếc áo khoác lên người cô nhìn lọt thỏm, vạt áo quét cả xuống sàn. Cô đành phải túm vải lên, thắt chặt dây lưng, khiến chiếc áo thùng thình dồn lại một đống ở eo.
Vừa bước ra khỏi phòng định tìm người lấy quần áo, cô bỗng khựng lại khi nghe thấy cái giọng "quen quá là quen" dưới lầu vọng lên
"... Em sẵn lòng gả thay cho em gái mình, mong Cửu gia rộng lượng đừng chấp nhặt nhà họ Vân "
Cái giọng nghe "cao cả" ghê, đúng kiểu chị gái quốc dân sẵn sàng hy sinh vì em. Gương mặt xinh đẹp của Vân Mạn Hạ lập tức đanh lại.
Bên dưới, Vân Y Y nhìn y hệt một đóa "hoa trắng nhỏ" vừa hiền lành vừa kiên cường, cô nàng rướn cổ, mắt đỏ hoe chờ đợi câu trả lời của người đàn ông.
Cô ta tự tin lắm. Nghĩ bụng mình chẳng kém cạnh gì con nhỏ Vân Mạn Hạ kia, Bạch Cửu gia đã chịu cưới nó thì sao lại không thể nhận mình chứ? Hơn nữa, giờ con bé đó đã bỏ trốn rồi cơ mà...
"Chị hai, sao chị lại ở đây?"
Một giọng nói trong trẻo bỗng vang lên từ phía cầu thang. Vân Y Y đứng hình, tim hẫng một nhịp. Cô ta đột ngột ngước lên, mặt biến sắc, suýt chút nữa là hét toáng lên Tại sao Vân Mạn Hạ lại ở đây được chứ?
Nghe thấy tiếng động, Bạch Hạc Độ nãy giờ vẫn đang giữ vẻ mặt khó đoán sau những lời của Vân Y Y, cũng ngước mắt nhìn lên rồi bỗng khựng lại.
Một cô gái vừa tắm xong, mái tóc dài còn hơi ẩm được búi lỏng tùy ý, gương mặt trắng nõn hơi ửng hồng, đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở. Đôi mắt vốn đã đẹp nay lại càng thêm long lanh, chỉ cần liếc qua thôi cũng đủ làm đối phương xao xuyến. Vốn dĩ cô đã xinh đẹp hơn người, giờ trong dáng vẻ này lại càng khiến người ta không thể rời mắt.
Thế nhưng, thứ đập vào mắt mọi người nhất lại là chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình cô đang mặc trên người. Bạch Hạc Độ chỉ cần liếc qua là nhận ra ngay đồ của mình, đôi mắt sâu thẳm nheo lại đầy nguy hiểm.
Lâm Thâm cùng đám người giúp việc đứng đó mà tim đập chân run. Thôi xong rồi Cửu gia vốn cực kỳ khó tính, lại còn mắc bệnh sạch sẽ nặng, ghét nhất là ai đụng vào đồ của mình khi chưa được cho phép.
Vị phu nhân mới này đúng là vừa đến đã "tự tìm đường chết" rồi
Ánh mắt Vân Y Y lóe lên tia toan tính.
|
/699
|

