Danh tiếng của Cửu gia nhà họ Bạch, có thể nói là đáng sợ. Người không bỏ chạy thì hiếm, chủ động tìm đến tận cửa lại càng hiếm hơn.
“Đi thôi.” Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên “Xuống dưới xem sao.”
Dưới lầụ
Vân Mạn Hạ ngồi trên ghế sofa, bên cạnh là chiếc vali đặt ngay ngắn. Cô nắm chặt hai tay, trong lòng không khỏi thấp thỏm.
Thang máy trong nhà khẽ mở. Tim cô chợt thắt lại, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn sang.
Bạch Hạc Độ ngồi trên xe lăn, được người đẩy ra ngoài. Vài ngày trước anh gặp tai nạn, chân bị thương nặng, tạm thời không thể đi lại.
Người đàn ông có đường nét gương mặt sâu sắc, tuấn mỹ. Dù sắc mặt hơi tái do bệnh, nhưng khí chất cao quý, trầm ổn vẫn toát ra rõ rệt, khiến người khác khó lòng nhìn thẳng.
Vân Mạn Hạ luống cuống đứng dậy. Vành mắt cô lập tức đỏ lên, cảm giác áy náy và tội lỗi như dâng trào, gần như nhấn chìm cô.
Bạch Hạc Độ nhíu mày, vẻ mặt trong chớp mắt trở nên lạnh nhạt.
“Người đâu, đưa Vân tiểu thư về.”
Lại thêm một người bị gia đình ép buộc.
Bạch Hạc Độ chưa bao giờ thiếu phụ nữ đến mức phải giữ người không muốn ở lại.
“Chờ một chút ” Vân Mạn Hạ hoảng hốt, vội bước lên phía trước.
Người đàn ông nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm không lộ chút cảm xúc, hỏi “Còn chuyện gì sao?”
Dù không thể đứng dậy, khí thế trên người anh vẫn trầm tĩnh và sắc bén, đủ khiến người đối diện cảm thấy áp lực.
“Tôi... tôi đã gả cho anh rồi.” Giọng cô run run nhưng kiên quyết “Tôi không đi. Tôi muốn ở lại.”
Những lời này, Vân Mạn Hạ nói ra không hề miễn cưỡng.
Cô nợ người đàn ông này quá nhiềụ Ông trời cho cô quay về, hẳn là để cho cô cơ hội bù đắp. Nếu vậy, sao cô có thể rời đi? Sao lại có thể bỏ mặc anh thêm một lần nữa?
Nghĩ đến sự thật mà mình biết được trước khi chết, hốc mắt cô cay xè, khó chịu đến nghẹn ngào.
Không gian xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh.
“Ở lại?” Bạch Hạc Độ thoáng sững người, gần như cho rằng mình nghe nhầm.
Từ trước đến nay, những người phụ nữ kia chỉ tìm mọi cách tránh xa anh như tránh rắn rết. Đây là người đầu tiên chủ động nói muốn ở lại.
Trong đôi mắt trong veo của cô gái, không hề có một tia miễn cưỡng, chỉ có căng thẳng, lo lắng và cả áy náy.
Phải thừa nhận, trong khoảnh khắc ấy, trái tim Bạch Hạc Độ khẽ rung động.
Sau một lúc trầm mặc, anh lên tiếng “Thím Ngô, đưa phu nhân lên lầụ”
Trái tim đang treo lơ lửng của Vân Mạn Hạ cuối cùng cũng hạ xuống.
Cảm xúc dồn nén vỡ òa. Cô bất giác bước tới, cúi người ôm lấy anh một cái, giọng nói như một lời hứa “Tôi sẽ đối xử tốt với anh.”
Chỉ là một cái ôm ngắn ngủi, nhưng lại là khoảng cách gần gũi nhất giữa cô và anh trong cả kiếp trước lẫn kiếp này.
Lúc hành động, Vân Mạn Hạ không kịp suy nghĩ. Đến khi thật sự chạm vào, cảm nhận được hơi thở và nhiệt độ trên người anh, cô mới giật mình đỏ bừng mặt, vội buông tay rồi quay người chạy đi.
Lên đến lầu, hai má cô vẫn nóng ran, trong lòng không khỏi hối hận vì sự bốc đồng vừa rồi.
Anh vốn ưa sạch sẽ, không thích bị người khác chạm vào. Liệu có vì chuyện này mà ghét cô không?
Dưới lầụ
Bóng dáng mảnh mai của cô gái khuất dần, Bạch Hạc Độ mới chậm rãi hoàn hồn.
“Đối xử tốt với anh?”
|
/699
|

