Lâm Thâm kinh ngạc, vội vàng nhắc khéo "Phu nhân, Cửu gia hiện tại... đang nổi bão, tâm trạng tệ lắm."
Mạn Hạ gật đầu "Tôi biết." Chính vì biết nên cô mới sốt ruột, cô thực sự lo cho anh đến phát điên rồi.
Thấy Cửu gia vốn đối xử đặc biệt với cô, Lâm Thâm ngẫm nghĩ một hồi rồi bảo người làm "Đưa đồ cho phu nhân đi."
Mạn Hạ đẩy cửa bước vào, bên tɾong tối om không bật đèn.
"Cút " Giọng nói của anh đầy sát khí và giận dữ vang lên.
Nhờ chút ánh sáng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ, cô thấy một bóng hình cao lớn đang quay lưng về phía mình trên chiếc xe lăn.
Trông anh mệt mỏi đến cùng cực, tỏa ra một bầu không khí u ám, lạnh lẽo như thể đã buông xuôi và chấp nhận cái chết đang cận kề.
Lòng cô đau thắt lại.
Năm nay anh mới có hai mươi bảy tuổi thôi mà
Kiếp trước anh cũng từng bế tắc như thế này sao? Mỗi ngày đều phải gồng mình trong sự tuyệt vọng cùng cực này ư? Vậy mà lúc đó cô chỉ biết tìm cách chạy trốn khỏi anh thật xa, chưa một lần mảy may quan tâm xem anh đang phải chịu đựng những gì...
Mạn Hạ chậm rãi bước về phía anh. Nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần, Bạch Hạc Độ đột ngột ra tay.
"Đã bảo là cút hết đi mà."
Lực bóp trên cổ tay mạnh đến mức tưởng như muốn làm nát xương cô, Vân Mạn Hạ đau quá liền khẽ kêu lên một tiếng. Nhận ra đó là cô, người đàn ông lập tức nới lỏng tay.
"Ra ngoài " Anh gằn giọng ra lệnh.
Trong bóng tối lờ mờ, quai hàm anh căng chặt, đường nét gương mặt nghiêng nhìn cực kỳ nam tính và quyến rũ.
Cô không nhìn rõ biểu cảm của anh lúc này, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo và hung bạo đang bao trùm lấy anh.
"Lâm Thâm nói tâm trạng anh không tốt lắm..." Giọng Mạn Hạ dịu lại, đầy vẻ quan tâm "Em lo cho anh nên mới vào."
"Lo cho tôi?" Giọng anh nghe có chút lạ lẫm, sự hung dữ dường như tan đi đôi chút.
Mạn Hạ cảm nhận được anh đang nhìn chằm chằm vào mình.
"Vâng." Cô ngồi xổm xuống cạnh xe lăn, một tay vịn vào thành ghế, tay kia lần mò tìm bàn tay anh trong bóng tối.
Vô tình chạm vào đùi anh, cô cảm nhận được những thớ cơ dưới lớp vải lập tức căng cứng.
Giây tiếp theo, tay cô đã bị anh tóm chặt lấy.
Nhưng lần này, lực tay của anh rất chừng mực, đủ để cô không thoát ra được nhưng cũng không hề làm cô đaụ
"Cô định làm cái gì đấy?" Giọng anh nghe có vẻ căng thẳng.
Vân Mạn Hạ hơi chột dạ, cảm thấy mình vừa vô tình "sàm sỡ" anh mất rồi, nhưng vẫn giả bộ ngây thơ "Em đang tìm tay anh mà, tối quá em chẳng thấy gì cả."
"... Tìm tay tôi làm gì?"
Cô xoay tay nắm lấy cổ tay anh, một mặt bí mật bắt mạch, mặt khác lại bắt đầu "thả thính" vớ vẩn "Thì thấy anh đang không vui nên em muốn an ủi anh một chút thôi."
Bạch Hạc Độ im lặng.
Kỳ lạ là, anh cũng không thèm gạt tay cô ra.
Một lúc sau, sau khi đã có kết quả bắt mạch, lòng Mạn Hạ vừa mừng vừa lo.
Cô mừng vì căn bệnh này cô hoàn toàn có thể chữa được. Có cô ở đây, cô nhất định sẽ không để anh phải chết trẻ ở tuổi ba mươi như lời mấy ông bác sĩ kia phán.
Nhưng cô lại lo vì vị thuốc quan trọng nhất thì giờ chưa có sẵn.
Vị thuốc này phải vài tháng nữa mới được bào chế ra từ viện nghiên cứu thực vật của mẹ cô.
|
/699
|

