"Tôi đi luộc hai quả trứng gà cho anh, dùng trứng gà để lăn chắc là sẽ tốt hơn một chút."
Hoắc Diên Xuyên từ chối cho ý kiến, chuyện này là do chính cô nói.
Trứng gà rất nhanh đã luộc xong, Khương Ngư muốn đưa trứng gà cho Hoắc Diên Xuyên, nhưng anh không nhận.
Khương Ngư thù hận liếc nhìn Hoắc Diên Xuyên một cái, nhưng vẫn nhẹ nhàng đặt trứng gà xuống trước mặt anh.
Không có ai nói chuyện, đôi mắt sâu thăm thẳm của Hoắc Diên Xuyên cứ như vậy lẳng lặng nhìn vẻ mặt thành thật của Khương Ngư, nếu như không phải cô biết, Hoắc Diên Xuyên nhìn một cây gỗ cũng "Thâm tình" như thế thì cô đã tin rồi, nhưng suy cho cùng thì trái tim cô vẫn đập loạn nhịp.
Cô tức giận, trực tiếp nhét quả trứng gà vào trong tay Hoắc Diên Xuyên.
"Tự anh làm đi "
Hoắc Diên Xuyên cười lắc đầu, trước kia làm sao không biết cô gái này thú vị như thế?
19
Ăn sáng xong, Hoắc Diên Xuyên mặc đồng phục và đội mũ.
Khương Ngư lén nhìn qua, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, vết đỏ do bị đánh đã mờ đi rất nhiều, nếu không nhìn kỹ sẽ không thể nhìn thấy.
Khương Ngư nghĩ thầm, chắc sẽ không có ai dám cả gan nhìn chằm chằm vào mặt Hoắc Diên Xuyên đâu nhỉ?
Suy nghĩ của Khương Ngư không sai, quả thực không có ai lại to gan mà cứ nhìn chằm chằm Hoắc Diên Xuyên như vậy, nhưng mà cô quên mất Hoắc Diên Xuyên có một người anh em tốt là Chu Thiệu đang ở đây, mà rất rõ ràng Chu Thiệu không nằm trong số đó. Chu Thiệu nhìn Hoắc Diên Xuyên, cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.
Chu Thiệu nhìn trái nhìn phải, dụi dụi mắt, đột nhiên ý thức được không đúng ở chỗ nào.
“Mẹ kiếp, lão Hoắc, mặt anh thế này là bị ai đánh à?”
Chu Thiệu tỏ vẻ phấn khích, là ai mà lại “dũng mãnh” đến thế. Phải biết rằng, Hoắc Diên Xuyên là một chiến sĩ bất khả chiến bại ở tất cả các quân khu, nhất định anh ta phải làm quen với người anh em này mới được.
Hoắc Diên Xuyên nhướng mi, lạnh lùng nói.
“Anh rảnh lắm à?”
Chu Thiệu không hề sợ hãi, anh ta biết Hoắc Diên Xuyên không tức giận thật, vô cùng hưng phấn.
“Lão Trương?”
“Lão Lý?”
“Không đúng, bọn họ chưa bao giờ đánh lại được anh, rốt cuộc là ai thế hả?”
Chu Thiệu suy đoán hồi lâu, cảm thấy căn bản không có một người nào như vậy, suy nghĩ cả nửa ngày, đột nhiên nghĩ đến một người mà anh ta không thể tưởng tượng được.
“Khụ khụ.”
Anh ta nhịn không được ho khan hai tiếng, trừng to mắt.
“Sẽ không phải là cô gái thôn quê đó chứ?”
Hoắc Diên Xuyên không lên tiếng, nhưng trong nhiều trường hợp, im lặng cũng có thể nói rõ được vấn đề.
Chu Thiệu quả thật khó có thể tin nổi.
“Trời ạ, cô gái nông thôn đó lợi hại đến vậy sao? Đây đâu phải là cô gái nông thôn chứ, rõ ràng là một quả ớt nhỏ mà ”
/591
|