Khương Ngư đè lại trái tim đang đập mạnh của mình, cô đánh giá thấp sự ảnh hưởng của tên chó này với mình rồi.
Nhưng chuyện này cũng không thể trách cô, ai bảo Hoắc Diên Xuyên bây giờ lại kỳ quái như vậy, đời trước, anh sợ mình dựa dẫm vào anh, hận không thể cách mình xa tám trượng.
Hiện tại thì thế nào?
Còn không phải là mình không quấn lấy anh, Hoắc Diên Xuyên ngược lại không được tự nhiên, ngược lại đối với mình tràn ngập "hứng thú" à?
Khương Ngư lập tức vẩy tóc, mặc kệ, ai cũng không thể chậm trễ việc cô kiếm tiền Về phần việc nhỏ vừa rồi xen vào giữa, thật sự là không cần thiết để ở trong lòng.
Ngược lại là Hoắc Diên Xuyên, giống như là bị chó đuổi, vội vã từ trong phòng đi ra, ban đêm gió nhẹ thổi qua, ve kêu râm rang, anh đứng ở trong sân, có thể ngửi được mùi cỏ tươi, còn có mùi hoa hồng nhàn nhạt trên người cô gái kia.
Hoắc Diên Xuyên cứ như vậy đứng ở trong sân, ngón tay nhẹ nhàng lau qua gương mặt của mình.
"Shh."
Cô gái này thật sự có ý kiến rất lớn với mình, ra tay thật sự là không khách khí chút nào.
Nhưng khoé miệng Hoắc Diên Xuyên lại nhịn không được hơi nhếch lên thành một đường cong đẹp mắt.
Nếu như người anh em tốt Chu Thiệu đứng ở đây, nhất định cho là mình gặp quỷ.
Có điều Hoắc Diên Xuyên lại không nhịn được nghĩ đến xúc cảm kia, đột nhiên cảm thấy có chút khô nóng, cảm thấy phải đi tắm nước lạnh trước.
Chờ đến khi Hoắc Diên Xuyên tắm nước lạnh rồi đi vào, Khương Ngư đã nằm ở trên giường rồi.
Trong nháy mắt Hoắc Diên Xuyên nhìn lông mi của Khương Ngư, nghĩ thầm, cô gái này thật sự không biết gạt người, rõ ràng đang giả vờ ngủ.
Trên thực tế, Khương Ngư đúng là có chút không ngủ được, vừa rồi cô nghe thấy tiếng động, biết Hoắc Diên Xuyên lại tắm một cái.
Rõ ràng là mùa hạ khô nóng, thế nhưng Hoắc Diên Xuyên vừa tiến đến, thật giống như mang đến một tia mát lạnh, Khương Ngư thậm chí có thể ngửi được một mùi hương lành lạnh nhàn nhạt.
Cùng với mùi hương dễ ngửi này, Khương Ngư chậm rãi đi vào mộng đẹp.
Thế nhưng ngày hôm sau, nhìn thấy dấu vết trên mặt Hoắc Diên Xuyên, Khương Ngư vẫn có chút ngượng ngùng.
Lúc ấy cô ra tay mạnh như vậy sao?
Ngược lại là Hoắc Diên Xuyên, rất tự tại ở một bên đánh răng.
Chú ý tới ánh mắt của Khương Ngư có chút mất tự nhiên, có chút áy náy, Hoắc Diên Xuyên có lòng muốn trêu cô.
"Khương Ngư, hôm nay tôi có nhiệm vụ."
Khương Ngư "? ? ?"
" "
Cô quên mất, Hoắc Diên Xuyên dáng dấp đẹp mắt, bình thường không chỉ là nhiều nhiệm vụ, loại nhiệm vụ trông coi tiếp đãi cũng là do Hoắc Diên Xuyên đi làm, cũng không thể để anh mang theo gương mặt bị đánh đi ra ngoài, Khương Ngư mặc dù chán ghét anh nhưng cũng biết chừng mực.
"Vậy làm sao bây giờ?"
Khương Ngư nhịn không được cắn môi một cái.
Khương Ngư từ trước đến nay đều công tư rõ ràng.
Hoắc Diên Xuyên nhìn biểu cảm áy náy của Khương Ngư, tâm trạng rất tốt.
"Chỉ có thể là để cho người khác hỗ trợ."
/591
|