Chu Thiệu chợt cảm thấy mình rất có hứng thú với cô gái nông thôn này.
“Chu Thiệu, cô ấy có tên.”
“Tôi biết rồi, Tiểu Ngư Nhi.”
Ba chữ “Tiểu Ngư Nhi” thốt ra từ miệng Chu Thiệu, lộ ra một chút không đúng đắn, lại có một chút thân mật.
Hoắc Diên Xuyên cảm thấy có chút không vui, giống như bảo bối của mình bị người ta thèm muốn.
“Gọi là Khương Ngư.”
“Hả?”
“Tiểu Ngư Nhi nghe có vẻ thân thiết hơn.”
Chu Thiệu lèm bèm, nhưng sau khi Hoắc Diên Xuyên nói thế rồi, Chu Thiệu cũng không thể nói khác được.
Về phần suy nghĩ của Hoắc Diên Xuyên thế nào thì Khương Ngư không biết.
Suy nghĩ của cô bây giờ chỉ có việc bán xà phòng thơm, nhưng cô cũng biết loại chuyện này không thể vội vàng được.
Vì gần đây ăn uống nhạt nhẽo nên Khương Ngư cũng muốn cải thiện cuộc sống chứ không phải vì Hoắc Diên Xuyên.
Khương Ngư chuẩn bị làm món gì đó để ăn, thời tiết thế này ăn đồ chua cay là tốt nhất. Cô định làm mì chua cay, tiện thể cũng muốn mua mấy quả trứng gà và trứng vịt về làm một ít trứng vịt muối và trứng gà muối. Mấy thứ này còn có thể ăn chung với cháo trắng trong bữa sáng, miễn bàn ngon đến bao nhiêụ
Khương Ngư vào bếp nhìn quanh, trong bếp có trứng gà nhưng lại không có trứng vịt. Khương Ngư mím môi chuẩn bị đi tìm quân tẩu để đổi mấy quả trứng vịt, việc này không vi phạm kỷ luật gì cả. Các quân tẩu thường mang số trứng mà họ để dành được đến chợ gần đó bán, kiếm thêm thu nhập cho gia đình.
Bởi vì lúc này không có việc làm, lại có nhiều con cái, để trang trải cuộc sống, về cơ bản mỗi nhà đều tự trồng rau, có quân tẩu còn nuôi vịt, gà mang vào thành phố bán kiếm tiền.
Khương Ngư định mua một ít trứng gà và trứng vịt của người ở đây, cũng coi như một cách để tạo dựng quan hệ, dù sao cô sẽ phải sống ở đây một thời gian, cũng không thể không tiếp xúc với người nào khác ngoài Hoắc Diên Xuyên.
20
Kiếp trước Khương Ngư không tiếp xúc nhiều với người khác, nhưng cô biết đa số quân tẩu đều khá tốt, chỉ là có người thêm mắm dặm muối bôi xấu thanh danh của cô mà thôi.
Cô cần phải thay đổi ấn tượng này, chỉ có điều chuyện này cần phải được tiến hành chậm rãi.
Nhưng với những người giống như Từ Mai thì Khương Ngư không cần phải cho sắc mặt tốt làm gì.
Khương Ngư xách rổ, cầm tiền đi ra ngoài.
Bên ngoài quả nhiên vẫn có mấy quân tẩu ngồi đó, Từ Mai thích gây sự cũng ngồi đằng kia, vừa nhìn thấy Khương Ngư đi ra, cô ta giống như giáp mặt kẻ địch.
Dù sao thì Từ Mai chưa bao giờ ở trước mặt mọi người bị nói đến mức không thể xuống đài được, không còn chút khả năng nào để chống trả, mà đó còn là một cô gái nông thôn mà cô ta chướng mắt nữa.
“Ai u, đây là lại muốn đi ra ngoài à? Thật không hiểu bên ngoài có gì mà lại hấp dẫn cô đến vậy? Đại viện quân khu từ lúc nào mà lại tùy tiện vậy chứ, ngay cả chó mèo gì cũng vào đây được.”
Khương Ngư cười mà như không cười nhìn Từ Mai, không thèm để ý tới cô ta, cô ta chỉ là một tên hề mà thôi.
Dạng người như thế này, bạn càng chú ý đến cô ta thì cô ta sẽ càng nhiệt tình hơn nữa.
Nhưng Khương Ngư cũng không phải là loại người không biết phản kháng.
“Từ Mai, ngày nào cô cũng nhìn tôi chằm chằm như vậy. Nếu cô là nam đồng chí thì tôi sẽ nghi ngờ rằng cô có tình cảm với tôi đấy.”
/591
|