Vĩnh viễn không được coi người khác là chỗ dựa, dựa vào núi núi sẽ đổ, dựa vào người người sẽ chạy.
Không làm việc, không có tiền, như vậy thì lời nói không có trọng lượng, cũng không cần người khác nói, chính mình sẽ cảm thấy mình thấp hơn so với người khác một bậc.
Khi đó Tống Phương cũng không ít lần lấy chuyện này để nói, trong lòng cảm thấy con trai mình ở bên ngoài kiếm quân công, cô lại thoải mái ở nhà hưởng thụ.
Thật ra trên phương diện vật chất Hoắc Diên Xuyên cũng không bạc đãi chính mình, trợ cấp của Hoắc Diên Xuyên không ít, cho dù là vừa kết hôn, cũng có sáu bảy mươi đồng rồi, về sau cấp bậc lên cao, trợ cấp cũng nhiều hơn.
Hơn nữa còn có thể được phát không ít phiếu ngoại tệ, mặc dù nói lúc này các loại định mức ngân phiếu đều đã hủy bỏ, nhưng cửa hàng hữu nghị chuyên cung cấp hàng ngoại quốc thì cũng cần phiếu ngoại tệ, Hoắc Diên Xuyên cho cô không ít.
Nhưng khi đó cô muốn sống hết đời với Hoắc Diên Xuyên, chính cô cũng không làm việc, cho nên Hoắc Diên Xuyên cho tiền và phiếu, cô đều cầm lấy.
Nhưng bây giờ, cô không muốn nữa, vẫn là phân rõ ràng mới tốt.
Hoắc Diên Xuyên nghe thấy lời Khương Ngư, đôi mắt không có chút biểu cảm nào nhìn Khương Ngư.
Anh không hiểu cô gái này vì sao đột nhiên muốn phân rõ ràng với chính mình như vậy.
"Không cần, không đáng bao nhiêu tiền."
Chẳng lẽ anh còn không nuôi nổi một cô gái hay sao?
Hoắc Diên Xuyên không có ý định đòi tiền của Khương Ngư, nhưng Khương Ngư không thể không đưa.
Chuyện này coi là cái gì chứ, lại không quan trọng.
Khương Ngư cắn môi.
"Hoắc Diên Xuyên, anh không cần như vậy, chẳng lẽ anh muốn được tôi dựa vào hay sao? Anh như này, sẽ khiến cho tôi hiểu lầm, chúng ta vẫn nên phân rõ ràng mới tốt."
Hoắc Diên Xuyên nhìn vẻ mặt kiên định của Khương Ngư, thở dài thật sâu một hơi.
"Khương Ngư, cho dù chúng ta sẽ ly hôn, nhưng chúng ta không phải kẻ thù, ông nội cô đã cứu ông nội tôi, tôi chăm sóc cho cô là điều nên làm, tôi lớn hơn cô mấy tuổi, tôi nói rồi, coi cô như em gái hàng xóm, cô có thể coi tôi như anh trai, cũng giống như Tú Tú vậy, cho nên, cô không cần khách khí như vậy. Hay là, cô cảm thấy ngay cả một cô nhóc như cô tôi cũng không nuôi được hay sao?"
Hoắc Tú Tú là em gái của Hoắc Diên Xuyên, mình cũng đã từng là chị dâu của cô ta, giống như Tống Phương, cô ta không chào đón mình, cảm thấy mình là một người quê mùa tầng lớp nông thôn "làm bẩn" anh cả có tấm lòng rộng lớn của cô ta.
Khương Ngư dĩ nhiên không cảm thấy mình giống như Hoắc Tú Tú, nhưng, cuối cùng Khương Ngư vẫn gật đầu, bởi vì cô nhìn ra, Hoắc Diên Xuyên đã có chút không thoải mái, đại khái là cảm thấy mình không biết tốt xấụ
Nhưng không sao, đến lúc mình rời đi, có thể để lại tiền ăn cho Hoắc Diên Xuyên.
Nhưng mặc dù không cần nộp tiền ăn, thế nhưng cũng không thể để cho Hoắc Diên Xuyên lại trả cả phí sinh hoạt cho mình.
Hoắc Diên Xuyên rất nhanh đã đi rồi, Khương Ngư ngồi trên ghế, tự hỏi bước kế tiếp mình phải làm gì.
Chủ yếu là ở niên đại này, kiếm tiền giống như đùa giỡn vậy, Khương Ngư không muốn buông tha.
Tiền là một thứ tốt, chờ đến khi kiếm được tiền rồi, muốn làm gì thì làm, cũng không cần nhìn sắc mặt người khác.
Nhất là đời trước sau khi có tiền, Khương Ngư mới thật sự là mở mang tầm mắt, cuộc sống của người có tiền, quả là thoải mái không có cách nào để nói.
Về phần làm cái gì, Khương Ngư cũng không phải buồn phiền, đời trước sau khi ly hôn với Hoắc Diên Xuyên, cô cũng là dựa vào việc bán quà vặt để kiếm được món tiền đầu tiên, về sau lại làm trang phục.
Người sống một đời, cũng là ăn ở, nắm được điểm này, vậy thì thật sự không có gì mà không kiếm được tiền.
Hơn nữa, trong này, tiền của phụ nữ và trẻ nhỏ là dễ kiếm nhất.
Hiện tại trong tay cô có hai trăm đồng, không nhiều nhưng cũng không ít, coi như tiền vốn của chính mình.
/591
|