Trọng Sinh Quân Hôn: Cô Vợ Bỏ Chạy

Chương 12

/591


 

Có điều cuối cùng làm cái gì, vẫn phải đi ra ngoài xem tình hình trước một chút.

 

Vào thời điểm này đời trước, chính mình là không có công việc, cho nên trên thị trường hiện tại cần gì và lưu hành gì, cô cũng không quá rõ ràng.

 

Nói làm là làm, Khương Ngư vừa định chuẩn bị đi ra ngoài, lại nghĩ đến bây giờ gương mặt của mình vẫn còn có chút thô ráp và đỏ hồng, bên ngoài trời cũng đang nắng chói chang. 

 

Đầu tiên Khương Ngư lấy một miếng vải từ trong hành lý ít ỏi của chính mình, sau đó nhanh chóng làm một cái khẩu trang thô sơ cho mình, chuẩn bị buổi tối trở về lại làm cho mình cái mũ hoặc là khăn trùm đầụ

 

Chống nắng vật lý cũng rất quan trọng, đeo xong khẩu trang, lúc này Khương Ngư mới hài lòng nhìn chính mình một chút, đi ra khỏi cửa. Cô chuẩn bị đến chợ xem tình hình một chút, thuận tiện mua cho mình ít đồ, cô vừa tới quân khu ở đại viện bên này, cũng không mang theo bao nhiêu thứ, còn có, so với ăn cơm ở căn tin, cô vẫn muốn tự nấu lấy, tiết kiệm tiền không nói, ăn cũng hợp khẩu vị.

 

Thật ra thức ăn trong căn tin quân đội cũng được, bình thường đều có thể có thịt có rau, nhưng dù sao cũng là cơm tập thể, có ngon bao nhiêu cũng không được, nếu như đi trễ, cũng có khả năng không còn đồ ăn.

 

Nếu như là cô của đời trước, đương nhiên sẽ không chê thứ gì, dù sao ở nông thôn, có thể ăn no bụng cũng là một chuyện rất xa xỉ rồi, nhưng mình bây giờ, đúng là có chút không muốn nhẫn nhịn chịu đựng.

 

Ở trong đại viện, rất nhiều gia đình quân nhân đều không có công việc, bình thường không có việc gì làm, đều tụ tập cùng một chỗ nói xấu, vốn dĩ đang rất tò mò về Khương Ngư.

 

Càng không cần phải đề cập đến sáng nay có rất nhiều người nhìn thấy Hoắc Diên Xuyên lấy cơm cho Khương Ngư, còn để lại quả trứng gà duy nhất cho Khương Ngư, bọn họ đều rất tò mò, lúc này nhìn thấy Khương Ngư từ trong phòng đi ra, lập tức hận không thể tiến lên nói chuyện.

 

"Cô là Khương Ngư à?"

 

Khương Ngư vừa ra cửa, đã bị một chị dâu ngăn cản.

 

“Đúng vậy."

 

"Cô muốn đi ra ngoài à?"

 

“Đúng vậy."

 

“Đồng chí này, thật đúng là kiệm lời, không phải là xem thường chúng tôi đấy chứ."

 

Người đang nói tên là Từ Mai, là người trong thành phố, gia đình công nhân, là kiểu người không có lửa làm sao có khói, chỉ thích châm ngòi.

 

 

 

 

 

12  

 

Có lẽ sở dĩ Từ Mai nhìn Khương Ngư không thuận mắt cũng là bởi vì ban đầu Từ Mai muốn gả em gái mình cho Hoắc Diên Xuyên.

 

Thật ra người trong quân khu đại viện đối với thân phận của Hoắc Diên Xuyên cũng không biết nhiều, nhưng bản thân Hoắc Diên Xuyên đã ưu tú, chừng hai mươi tuổi đã là đoàn trưởng, dáng dấp anh tuấn đẹp trai, nếu không phải Từ Mai lớn tuổi hơn chút, cũng đã kết hôn rồi, cô ta cũng không nỡ giới thiệu một người đàn ông tốt như thế cho em gái mình.

 

Cô em gái này của Từ Mai lúc trước cũng đã tới, gặp mặt Hoắc Diên Xuyên một lần, quả là kinh động như gặp thần tiên, lập tức muốn Từ Mai làm mối, dáng dấp của em gái Từ Mai cũng được, cũng có chút văn hóa, tốt nghiệp trung học.

 

Không nghĩ tới Hoắc Diên Xuyên căn bản không thèm nhìn một cái, trực tiếp từ chối.

 

Triệu Cương, chồng của Từ Mai còn oán trách bản thân mình phí sức không có kết quả tốt.

 

Vốn dĩ cho rằng cuối cùng Hoắc Diên Xuyên sẽ kết hôn với một cô gái ở thành phố, Từ Mai dĩ nhiên là không có ý kiến gì, nhưng cô gái thôn quê trước mắt này là gì? 

 

Có điều, trong đại viện đều biết Hoắc Diên Xuyên đối với cô vợ nhà quê này không phải rất để ý, cho nên Từ Mai mới dám nói như thế, bằng không, chỉ với lá gan của mấy người bọn họ, cô ta cũng không dám nói như thế.

 

Khương Ngư nghe thấy lời Từ Mai, xung quanh cũng là người xem náo nhiệt. Trên thực tế, lời nói này của Từ Mai, nói thay không ít người, đó chính là Khương Ngư dựa vào cái gì, một con bé nông thôn như thế, thật sự là mộ tổ bốc lên khói xanh.

 

Từ Mai nhìn trên mặt Khương Ngư còn đeo khẩu trang, nhịn không được trong lòng nghĩ ngợi, chắc chắn là người quái dị, nếu không sao lại đeo khẩu trang, cứ như là người xấu hổ vậy?

 

Nghĩ đến đây, Từ Mai càng đắc ý.

 

Nhưng một thứ xấu xí như thế vậy mà có thể gả cho Hoắc Diên Xuyên, Từ Mai lại có chút tức giận, thứ xấu xí này rốt cuộc ăn cái gì mà may dữ vậy. 

 

 


/591

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status