Mỗi Lần Cứu Người, Tôi Lại Được Thưởng Một Đại Lão

Chương 4

/858



lửa.

Trước cổng trung tâm thương mại Hoa Kim, một chú ếch xanh khổng lồ đang đứng phát tờ rơi cho người qua lại.

Chiếc loa nhỏ đeo sau lưng không ngừng lặp đi lặp lại “Giảm giá cuối mùa Mua sắm toàn khu trên một nghìn tặng năm trăm ” Bên trong bộ đồ mascot, Hạ Lễ Lễ ướt đẫm mồ hôi, tóc mái dính loạn xạ lên trán.

Mặc dù trong trang phục có quạt mini, nhưng cũng chẳng ích gì.

Nghĩ đến mức lương theo giờ cộng thêm phụ cấp nắng nóng được 32 tệ/giờ, cô cắn răng chịu đựng.

Hạ Lễ Lễ khẽ than một tiếng “Haizz, bao giờ tôi mới giàu được đây ” Bây giờ vẫn còn mùa hè, trẻ con chưa khai giảng, nên chú ếch ngộ nghĩnh kia nhanh chóng thu hút hai đứa bé chú ý.

Hai đứa nhỏ liên tục chọc vào bụng ếch, thậm chí còn đấm đá túi bụi.

Dù chỉ là trẻ con, đấm qua lớp vải dày chẳng đau là mấy, nhưng thật sự phiền chết đi được.

Hạ Lễ Lễ dịu giọng giải thích rằng mình đang làm việc, nhắc chúng đi chơi chỗ khác.

Ai ngờ hai đứa càng quá đáng hơn.

“Đánh mày đấy Con ếch xấu xí ” Lúc này cô thật sự muốn vung đôi tay to của chú ếch tát cho hai đứa nhóc ngã lăn ra, nhưng vì mấy đồng tiền này, cô đành nuốt giận Chỉ biết cố né tránh, nhưng hai đứa trẻ càng thấy cô né, càng hứng chí đuổi theo.

Hạ Lễ Lễ khổ sở đến mức muốn khóc.

Cuộc sống không ngừng tát cô, còn cô thì hóa thành...

một viên bánh nếp mềm oặt.

Đúng lúc cô sắp phát điên, một bàn tay to tóm lấy cổ áo hai đứa nhóc, xách lên mỗi bên một đứa rồi gần như ném sang cạnh.

Người đó nói gì đó với lũ trẻ, nhưng Hạ Lễ Lễ không nghe rõ.

Hai đứa nhỏ khóc lóc chạy đi xa, thế giới của cô cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

Hạ Lễ Lễ thật sự muốn quỳ xuống dập đầu cảm ơn vị ân nhân này.

Bên trong bộ đồ mascot có thể nhìn ra ngoài qua hai con mắt tròn của chú ếch, nhưng tầm nhìn rất hạn chế.

Khi cô vừa định quay đầu lại xem ai đã cứu mình thì một túi chườm lạnh bỗng xuất hiện trước mặt.

Người đưa túi chườm ấy là một chàng trai mặc áo chống nắng màu trắng.

Anh ta rất cao, chắc phải gần một mét chín.

Từ trong bộ đồ mascot, Hạ Lễ Lễ chỉ nhìn thấy được bờ vai rộng cùng đường nét cơ ngực rắn chắc ẩn dưới lớp vải, trước ngực còn đeo một chiếc ngọc bội bình an bằng bạch ngọc.

Ngay sau đó, đầu chú ếch bị gõ nhẹ một cái, Hạ Lễ Lễ ngẩng đầu lên, một gương mặt tuấn tú, trẻ trung hiện rõ trước mắt.

Anh có mái tóc đen ngắn, vài sợi rủ xuống trán, che đi hàng mày đậm mang nét cứng cỏi.

Đôi mắt phượng, sống mũi cao thẳng, tai trái đeo khuyên đen, cả người toát lên vẻ vừa lạnh lùng vừa cuốn hút.

Đôi môi mỏng màu đỏ sậm khẽ cong lên “Ếch Nhỏ, mau nhận đi, xe của anh sắp tới rồi.” Hạ Lễ Lễ vội kéo khóa bên hông bộ đồ, đưa tay ra ngoài.

Túi chườm lạnh được đặt vào tay cô, chàng trai khẽ phất tay rồi bước về phía đường cái.

Tầm nhìn Hạ Lễ Lễ giờ đã cực tốt, cô thấy rõ trên chiếc bình nước treo ở balo anh có dán nhãn tên “Khương Duẫn”.

Cái tên này khiến cô thấy quen quen, nhưng nhất thời lại không nhớ ra đã nghe ở đâụ Có lẽ là trùng tên với nam chính trong tiểu thuyết nào đó chăng?

Khương Duẫn đứng bên đường chờ xe, đeo túi chéo thương hiệu thể thao, tai nghe bạc quàng trên cổ, vai rộng eo hẹp, chỉ cần đứng đó thôi đã giống hệt người mẫu quảng cáo thể




/858

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status