Mỗi Lần Cứu Người, Tôi Lại Được Thưởng Một Đại Lão

Chương 5

/858



thao.

Hạ Lễ Lễ đoán rằng anh có lẽ là sinh viên khoa thể dục.

Cô dán túi chườm lên trán, ngay lập tức cảm thấy mát lạnh lan tỏa, thoải mái vô cùng.

Cô cúi đầu xem thử nhãn hiệu, lại thấy trên bao bì dán tem “hàng chuyên dụng cho vận động viên”, bên cạnh còn in quốc kỳ Long Quốc Tay Hạ Lễ Lễ run lên Trời ạ, chẳng lẽ anh chàng đẹp trai, tốt bụng này là tuyển thủ đội tỉnh Do Dương Thành nằm ở vùng duyên hải phía Đông Nam, nơi đây mọc lên vô số tài năng thể thao về các môn dưới nước, đội bơi và đội nhảy cầu của tỉnh đều tập trung ở thủ phủ Dương Thành.

Cô lại không kìm được, nhìn sang Khương Duẫn đang đứng bên đường.

Hình như anh cảm nhận được ánh mắt, cũng quay đầu nhìn về phía cô.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Hạ Lễ Lễ thấy đầu óc choáng váng, tầm nhìn đột nhiên mờ đi...

Một lần nữa, trong đầu cô lại hiện lên “ảo giác” ấy Cô thấy Khương Duẫn đang đứng chờ xe ven đường, một hàng xe đạp công cộng bên cạnh đột nhiên đổ rạp như quân cờ domino, toàn bộ đè lên chân anh.

Khương Duẫn đau đớn được đưa vào bệnh viện...

Cảnh cuối cùng khiến Hạ Lễ Lễ nghẹn lòng...

Khương Duẫn bó bột chân, khoác quốc kỳ Long Quốc, ngồi trên khán đài cùng đồng đội trong một giải thi đấu lớn.

Đôi mắt anh rưng rưng nhìn ba tuyển thủ nước ngoài bước lên bục nhận huy chương và hoa, ánh mắt đầy bất cam cùng tiếc nuối hóa thành giọt lệ trong suốt rơi xuống.

Trên khán đài, những lá cờ được kéo lên không có lá quốc kỳ năm sao của Long Quốc, tất cả đều là cờ nước khác.

Ảo ảnh tan biến, tầm nhìn Hạ Lễ Lễ trở lại bình thường.

Cô vẫn còn nhớ rõ trên màn hình lớn trong “ảo giác” kia có hiện dòng chữ “FINA”, bạn cùng phòng đại học của cô là fan cuồng đội bơi quốc gia, ngày nào cũng nhắc về các giải đấụ Hạ Lễ Lễ nhớ ra FINA là viết tắt của Giải vô địch bơi lội thế giới Trời ơi, chẳng lẽ anh chàng này là thành viên đội tuyển bơi quốc gia Một tuyển thủ tài năng bị chấn thương cổ chân mà bỏ lỡ cơ hội thi đấu, thậm chí có thể phải giải nghệ...

chỉ tưởng tượng thôi đã khiến Hạ Lễ Lễ thắt tim lại.

Tim cô đập thình thịch, lại liếc nhìn về phía Khương Duẫn.

Có lẽ vì xe đến trễ, anh đang gọi điện thoại trao đổi với ai đó.

Mà ngay bên trái anh, là hàng xe đạp công cộng chen chúc, còn hai đứa trẻ ranh lúc nãy đang hì hục leo lên một trong số đó...

Tim Hạ Lễ Lễ chợt thắt lại, sáng nay “ảo giác” đầu tiên của cô đã trở thành sự thật, giờ đây cô không thể phân biệt được thứ đang thấy là ảo giác hay dự cảm nữa.

Cơ thể phản ứng trước cả đầu óc, Hạ Lễ Lễ lao tới đẩy mạnh Khương Duẫn sang bên.

Cùng lúc đó, hai đứa trẻ kia vừa leo được lên đống xe đạp công cộng, tay chân quơ múa, còn chưa kịp nhảy thêm vài cái thì cả hàng xe đổ ập xuống về phía Hạ Lễ Lễ và Khương Duẫn Khương Duẫn đã được cô đẩy ra nên không bị đè trúng, nhưng Hạ Lễ Lễ vì mặc bộ đồ mascot cồng kềnh, phản ứng không kịp, chân trái bị kẹt dưới xe, ngã sấp xuống đất.

“Ếch Nhỏ ” Khương Duẫn hoảng hốt chạy tới, dốc sức nhấc mấy chiếc xe lên, kéo Hạ Lễ Lễ ra ngoài.

Tiếng động quá lớn khiến nhiều người xung quanh quay lại, có vài người tốt bụng cũng tới giúp dựng xe lên.

Lúc này, một chiếc SUV dừng ngay bên đường nơi Khương Duẫn vừa đứng đợi.

Cửa mở ra, một người đàn




/858

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status