Mỗi Lần Cứu Người, Tôi Lại Được Thưởng Một Đại Lão

Chương 3

/858



của Hạ Lễ Lễ mà bản năng dừng lại.

Ngay lúc đó, đèn đỏ chuyển sang xanh.

Đám xe điện còn chưa kịp khởi động, thì từ ngã rẽ bên phải, một chiếc xe hơi màu trắng lao tới như chớp, tông thẳng vào gã giao hàng áo cam vừa vượt đèn Tất cả xe cộ và người đi đường tận mắt chứng kiến thân thể hắn văng ra như hình parabol, rơi xuống cách đó năm mét, đập mạnh xuống đất.

Máu đỏ tươi loang ra khắp áo, chảy dọc theo mặt đường nhựa.

Chiếc xe điện của hắn trượt dài, va chạm nảy lửa, mảnh vỡ tung tóe khắp ngã tư.

Hạ Lễ Lễ trơ mắt nhìn cảnh tượng trong đầu mình trở thành hiện thực, đồng tử co rút, cả người cứng đờ.

Người xung quanh đã có người nhanh chóng rút điện thoại gọi cấp cứu 120.

Anh giao hàng đội mũ xanh quay sang cảm ơn cô “Cô gái, may mà cô nhắc tôi.

Không thì tôi cũng lao theo hắn rồi.” Trong đám người cũng có người phụ họa “Đúng đó, nhờ cô nói mà tôi cũng kìm lại được.” “Cái loại người cộc cằn đó, có khuyên cũng vô ích.

Người đáng chết thì chẳng ai cứu nổi ” Giờ đang là cao điểm buổi sáng, tai nạn giữa ngã tư khiến ai nấy bận rộn tránh đường, chẳng ai còn tâm trạng hóng chuyện.

Người qua đường nhanh chóng lách khỏi hiện trường, tiếp tục hành trình của mình, trong khi cảnh sát giao thông cũng đã tới để giữ trật tự.

Hạ Lễ Lễ không dám nghĩ thêm nữa, chỉ liên tục tự trấn an rằng những hình ảnh trong đầu vừa rồi chỉ là trùng hợp, hoặc do di chứng sau cơn sốt cao mà sinh ảo giác.

Cô đạp mạnh ga, tăng tốc hết cỡ, vừa kịp đến sảnh tầng một trung tâm thương mại Hoa Kim trước giờ làm đúng một phút.

Vừa tới nơi, Hạ Lễ Lễ trượt một cái, gần như lướt thẳng đến trước mặt chị Trương.

Hạ Lễ Lễ lập tức ôm chặt lấy tay chị Trương, bắt đầu giở giọng đáng thương “Chị Trương, em tới rồi Đừng sa thải em nha ” “Em vừa mới tốt nghiệp, ví còn sạch hơn cả mặt, tiền thuê nhà cũng phải đi vay người ta...

Chị thương em một chút đi ” Chị Trương là một người phụ nữ trung niên dáng cao gầy, là nhân viên bộ phận marketing của trung tâm thương mại Hoa Kim, phụ trách các hoạt động quảng bá.

Còn công việc làm thêm của Hạ Lễ Lễ chính là mặc bộ đồ mascot hình ếch xanh dày cộp, phát tờ rơi quảng cáo khuyến mãi quanh trung tâm thương mại.

Lúc này, chị Trương tỏ vẻ chán nản, đẩy cô ra, cau mày hỏi “Cô là ai vậy?” Hạ Lễ Lễ vội giơ cặp kính gọng đen lên trước mặt để so “Là em đây, Hạ Lễ Lễ mà ” “Hạ Lễ Lễ à?” Chị Trương kinh ngạc “Không đeo kính nên chị chẳng nhận ra.” “Cảm chưa khỏi à?

Tránh xa chị ra chút, đừng có lây.” Bình thường Hạ Lễ Lễ để mái bằng, chiếc kính dày nặng che nửa khuôn mặt, khiến cô trông già dặn và ngốc nghếch.

Không ngờ khi bỏ kính ra, gương mặt lại trong sáng, hàng lông mày cong cong như trăng non, đôi mắt hạnh hơi tròn, nét đẹp thanh tú đáng yêụ Nhưng lời khen đó chị Trương sẽ không nói ra.

Nói rồi người ta lại kiêu, đến lúc đó cô biết lấy đâu ra nhân công rẻ thế này nữa?

Chị Trương lấy từ quầy lễ tân ra bộ đồ ếch xanh, nhét vào tay Hạ Lễ Lễ “Mau đi thay rồi bắt đầu làm, đừng lề mề.

Chị không tính thêm tiền giờ đâu đấy.” “Dạ dạ, em đi ngay đây ” Hạ Lễ Lễ ôm bộ đồ chạy đi tìm chỗ thay.

Tháng sáu nhuận, tức khoảng tháng tám dương lịch.

Thành phố Dương Thành ở miền Nam, lúc này nắng gay gắt như đổ




/858

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status