Mỗi Lần Cứu Người, Tôi Lại Được Thưởng Một Đại Lão

Chương 27

/858



người hóng hớt vừa rồi lúc này cũng biết sợ, sợ bị kiện ra tòa, lập tức ngoan ngoãn xếp hàng, răm rắp xin lỗi Hạ Lễ Lễ.

Họ cũng chẳng còn tâm trí xem náo nhiệt nữa, xin lỗi xong liền chuồn đi mất.

Cộng thêm có bảo vệ duy trì trật tự, đại sảnh bệnh viện nhanh chóng trở lại yên bình như thường.

Sau khi làm sáng tỏ tin đồn, Đường Minh Khiêm dẫn Hạ Lễ Lễ, Khương Duẫn cùng hai cảnh sát vào phòng nghỉ riêng để trao đổi.

Hai cảnh sát tự giới thiệu, nữ cảnh sát tên Lãnh Hiểu Hà, nam cảnh sát tên Trần An.

“Đồng chí Hạ Lễ Lễ, thật ra chúng tôi đến đây là để tìm cô.” Lãnh Hiểu Hà nhìn về phía Hạ Lễ Lễ, mỉm cười nói.

“Hôm qua chúng tôi đã giáo dục phê bình đứa trẻ hư kia cùng phụ huynh, cũng đã tìm hiểu tình hình từ người dân.

Hôm nay đến là để bổ sung hồ sơ vụ án và thương lượng chuyện bồi thường.” Nghe vậy, Hạ Lễ Lễ hiểu ra, cô tiếp tục nghe nữ cảnh sát nói.

“Nhưng lúc chúng tôi gần đến bệnh viện Hoa Kim thì nhận được thông báo từ đồn, nói có một vụ bắt cóc trẻ em xảy ra ngay gần chỗ chúng tôi.” “Vừa nghe vậy là chúng tôi lập tức hành động, xe chỉ chạy hai ba trăm mét là đến nơi, tốc độ ánh sáng luôn ” Trần An cảm khái “Không ngờ lần này, cô lại một lần nữa là ân nhân cứu người.” Đường Minh Khiêm nghe thấy từ “lại” kia, liền ngẩng đầu lên.

Trợ lý ghé tai anh nói nhỏ “Tổng giám đốc Đường, cô Hạ Lễ Lễ này vì cứu vận động viên quốc gia đang chuẩn bị thi đấu giải vô địch thế giới mà bị thương phải nhập viện.” Đường Minh Khiêm thở dài “Tấm lòng thích giúp người của cô Hạ thật đáng quý.” “Anh khen quá rồi.” Hạ Lễ Lễ được khen mà thấy ngại, tay vân vê vạt áo của Khương Duẫn “Chuyện này không chỉ công của mình tôi đâụ” Khương Duẫn nhận ra cô đang căng thẳng.

Lãnh Hiểu Hà lấy ra một chiếc máy ghi âm “Cô Hạ, anh Khương, anh Đường, giờ chúng tôi cần ghi biên bản, phải ghi âm và gửi về đồn, mong mọi người cho phép.” Hạ Lễ Lễ và Đường Minh Khiêm đều gật đầu đồng ý.

Gật đầu rồi, trong lòng Hạ Lễ Lễ hơi hồi hộp.

Dù cô đã nghĩ kỹ lời khai, nhưng ở đây toàn là người tinh anh cả.

Khương Duẫn thì không gật đầu ngay, mà nói “Xin lỗi, các đồng chí cảnh sát, Lễ Lễ vẫn chưa ăn trưa.

Cô ấy có thể vừa ăn vừa trả lời không?” Anh chỉ vào chiếc bình giữ nhiệt trong tay.

Trần An lập tức gật đầu “Được chứ, tất nhiên là được rồi ” Lãnh Hiểu Hà trong lòng thầm tán thưởng, cậu trai này cũng quá chu đáo và tinh tế.

“Cứ ăn đi, nữ hiệp nhỏ của chúng ta vẫn đang là bệnh nhân đấy, phải ăn nhiều mới đủ dinh dưỡng.” Vậy là Hạ Lễ Lễ vừa ăn cơm vừa ghi lời khai.

Lãnh Hiểu Hà đi thẳng vào vấn đề “Cô Hạ, sao cô lại biết con gái của anh Đường bị đánh tráo?” Hạ Lễ Lễ chậm rãi từng chữ “Hôm nay tôi định xuống dưới hít thở chút không khí.

Cô Vương kia đi ngang qua trước mặt tôi, khiến tôi để ý.” “Mắt tôi rất tốt, hôm qua mới đo với bác sĩ Châu bên khoa mắt, thị lực là 5.3.” “Dù cách xa, tôi vẫn nhìn rõ chữ trên màn hình điện thoại của bà ấy.” 5.3 Thị lực của Hạ Lễ Lễ khiến mọi người đều sửng sốt.

“5.3 ” Đường Minh Khiêm là người trong ngành y, cũng hiếm thấy thị lực nào xuất sắc như vậy “Thị lực tốt như vậy, đúng là hiếm có trong cả triệu người ” Trần An cũng hít một hơi lạnh.

“Cô




/858

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status