Mỗi Lần Cứu Người, Tôi Lại Được Thưởng Một Đại Lão

Chương 28

/858



mà không làm lính bắn tỉa thì thật uổng ” Hạ Lễ Lễ bật cười bất đắc dĩ, sao ai cũng muốn cô đi làm lính bắn tỉa thế?

Lãnh Hiểu Hà kinh ngạc xong liền hỏi tiếp “Vậy cô nhìn thấy gì trên điện thoại của cô Vương?” “Tôi thấy mấy chữ như tráo trẻ, nhà vệ sinh công cộng hẹn gặp...

lập tức cảnh giác.” Hạ Lễ Lễ thường xem phim, biết mấy người xấu thường dùng cách đặc biệt để xóa dấu vết.

Cảnh sát cũng khó tra được thông tin trong điện thoại cô Vương.

Nếu hỏi trực tiếp, bà ta chắc chắn sẽ chối.

“Bình thường tôi thích đọc tiểu thuyết, trong truyện hay có tình tiết tráo con, tiểu thư thật giả gì đó mà?” “Tôi liền liên tưởng đến ngay ” Trần An nghe mà phì cười, đúng là nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống mà.

Mắt Hạ Lễ Lễ sáng lấp lánh “Hơn nữa, cô Vương kia đóng giả quý phu nhân, thường thì sẽ có bảo mẫu đi cùng, mà lại tự mình bế con đi khám, quá kỳ lạ.” Nghe đến đây, trong mắt Lãnh Hiểu Hà thoáng hiện vẻ tán thưởng, cô gái này quan sát tinh tế thật.

“Với tâm niệm “cẩn tắc vô ưu”, tôi đã ngăn cô Vương lại.” “Chuyện sau đó mọi người cũng biết rồi.

Chân tôi bị thương, nên kể lại thông tin cho Khương Duẫn, nhờ anh ấy đuổi theo.” Hạ Lễ Lễ nói xong, lén liếc Khương Duẫn bằng khóe mắt.

Dù gì thì lời khai này cũng không khớp với câu “linh cảm thấy có gì sai” cô từng nói với anh.

Cô thấy Khương Duẫn gật đầu xác nhận thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn thấy hơi chột dạ.

Sau khi hỏi thêm vài câu, quá trình ghi lời khai kết thúc.

Lãnh Hiểu Hà cất máy ghi âm, cùng Trần An đứng dậy “Hôm nay chúng tôi tìm hiểu đến đây.

Sau này nếu còn vấn đề, mong mọi người phối hợp.” Đường Minh Khiêm bắt tay cảnh sát “Cảm ơn các đồng chí đã vất vả.” Trước khi đi, Lãnh Hiểu Hà còn trao đổi cách liên lạc với Hạ Lễ Lễ, nói để tiện chuyển khoản bồi thường từ gia đình đứa trẻ gây chuyện hôm trước.

Hai người rời khỏi bệnh viện Hoa Kim.

Ra đến nơi, Lãnh Hiểu Hà gọi cho cấp trên “Đội trưởng Lê, anh cũng nghe đoạn ghi âm rồi đấy.

Anh thấy sao?” Giọng đàn ông lạnh lẽo như sương trên song sắt đêm đông, lại sắc bén như dao vừa tuốt vỏ “Tôi cho rằng cô Hạ Lễ Lễ này rất đáng nghi.” Anh ta nói từng chữ rõ ràng, như từng viên băng lăn trên mặt đất “Cô tiếp tục duy trì liên lạc với cô ấy, đến thăm thường xuyên, nhưng tuyệt đối đừng để lộ sơ hở.” “Vâng, tôi hiểu rồi, đội trưởng Lê.” Lãnh Hiểu Hà quay đầu liếc nhìn bệnh viện rộng lớn sau lưng, rồi lại thu ánh mắt về.

Trần An bên cạnh không hiểu “Cảnh sát Lãnh, từ khi nào mọi người bắt đầu để ý đến cô Hạ Lễ Lễ vậy?” Trần An là cảnh sát ở đồn, còn Lãnh Hiểu Hà thì không, cô là người của tổng cục.

Lãnh Hiểu Hà khẽ cười “Tạm thời giữ bí mật.” Tiễn hai cảnh sát rời đi, Đường Minh Khiêm nói với Hạ Lễ Lễ và Khương Duẫn “Hai người, tôi đã mời chuyên gia sản khoa mới cho vợ tôi, bây giờ phải sang khoa sản một chuyến.” Hạ Lễ Lễ lập tức gật đầu “Anh mau đi đi, tôi tự về phòng bệnh được mà.” Vẻ mặt Đường Minh Khiêm nghiêm nghị “Ân nghĩa của hai người, tôi Đường Minh Khiêm khắc ghi trong lòng, suốt đời không quên.” Nói rồi anh dẫn theo trợ lý rời khỏi phòng nghỉ.

Khương Duẫn thu dọn hộp cơm “Lễ Lễ, anh phải quay lại tập luyện rồi.

Anh đưa em về phòng bệnh trước nhé, sáng giờ em mệt rồi.” Thấy Khương Duẫn vẻ mặt bình thường,




/858

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status