hiểu lầm.
“Cô gái, xin lỗi nhé, bà già này vừa rồi đã trách oan cháu rồi.” Bà cụ tháo chiếc vòng tay ngọc phỉ thúy xanh biếc trên tay xuống, nắm lấy tay Hạ Lễ Lễ, đeo vào cho cô “Đây là chút thành ý nhỏ của bà, cháu đừng chấp nhặt với người già như bà.” Hạ Lễ Lễ vô cùng ngạc nhiên, người lớn tuổi thường rất sĩ diện, rất ít khi chủ động xin lỗi, nhất là người có tiền có thế như bà cụ này.
Hành động của bà cụ khiến ấn tượng của Hạ Lễ Lễ về bà cũng không còn quá tệ.
Chiếc vòng trên tay hơi nóng, dù là người ngoại đạo như Hạ Lễ Lễ cũng nhìn ra chất ngọc này rất quý, sắc xanh mượt như nước xuân dưới ánh mặt trời, cực kỳ trong suốt.
Nghe nói ngọc phỉ thúy thượng hạng có giá mấy trăm triệụ Hạ Lễ Lễ vội vàng muốn tháo vòng ra “Không cần đâu, thật sự không cần, bà cũng chỉ bị tin đồn đánh lừa thôi mà.” Bà cụ bá đạo ấn vòng tay trở lại “Lời ác lạnh lòng người, vừa rồi bà nói khó nghe như vậy, chắc chắn làm cháu tổn thương rồi.” Bà vỗ vỗ tay Hạ Lễ Lễ “Ngọc phỉ thúy là thứ nuôi dưỡng tâm hồn, hy vọng có thể sưởi ấm lòng cháụ” Đường Minh Khiêm cũng khuyên “Cô Hạ, cô cứ nhận đi, nếu không mẹ tôi sẽ áy náy mãi.” “Đúng vậy.” Bà cụ nhà họ Bạch gật đầu mạnh “Nếu cháu không nhận, nửa đêm nghĩ lại chuyện này, bà muốn ngồi dậy tát mình một cái.
Dám mắng ân nhân cứu mạng của cháu gái thành tiểu tam ” “Bà thật chẳng ra gì.” Tình hình bây giờ, đứa bé đó mười phần thì đến tám chín phần là cháu gái ruột của bà rồi.
Hạ Lễ Lễ nghe bà cụ nghiêm túc tự kiểm điểm, suýt nữa thì bật cười.
Cô rụt rè nhận lấy chiếc vòng tay, trong lòng thì đang hét lên điên cuồng.
Trời ơi, bị mắng mấy câu mà được đền một chiếc vòng tay ngọc phỉ thúy trị giá khởi điểm sáu con số Hạ Lễ Lễ cảm thấy đầu mình cũng hơi choáng váng rồi.
Cô nhận ra bà cụ rất lo lắng cho đứa bé mới được mang về “Không sao đâu ạ, cháu là người hay quên chuyện không vui lắm, bà mau đi xem đứa bé đi.” Bà cụ không trả lời ngay, ánh mắt sắc bén quét qua đám người đang hóng chuyện “Bà già tôi xin lỗi rồi, mấy người vừa nãy nói lung tung, cũng nên xin lỗi một câu chứ?” Chính là đám người hóng hớt dưới lầu đã tung tin đồn ầm ĩ, chưa đầy nửa tiếng mà đã truyền khắp cả bệnh viện, đến tai bà, khiến bà vội vàng chạy xuống.
Thấy bà cụ định truy cứu trách nhiệm, không ít người vừa nói năng bừa bãi lập tức chột dạ, muốn lén rút lui.
Bà cụ nhà họ Bạch như tên bắn lao đến, túm lấy một bà thím vừa rồi nói xấu Hạ Lễ Lễ hăng say nhất.
Ánh mắt bà sắc như dao “Bà là người nói to nhất, tôi thấy rõ đấy.” Bà thím kia như con chuột bị mèo vồ, ỉu xìu quay lại cúi đầu xin lỗi Hạ Lễ Lễ “Xin lỗi, tôi ăn nói không suy nghĩ, gây phiền phức cho cô, tôi thành thật xin lỗi.” Bà cụ sốt ruột muốn đi xem cháu, vứt lại một câu “Vừa rồi ai bịa chuyện nói xấu ân nhân cứu mạng nhà tôi, mau xếp hàng xin lỗi đi, nếu không tôi sẽ cho người tra camera giám sát đấy ” Ấn tượng của Hạ Lễ Lễ về bà cụ đã từ âm chuyển sang dương.
Không ngờ bà cụ nhỏ này lại đứng ra bênh vực cho cô.
Dứt lời, bà cụ vội vã rời đi, lúc đi còn không quên dặn con rể là Đường Minh Khiêm phải cảm ơn tử tế ân nhân cứu mạng.
Đám
|
/858
|

