Ly Hôn Rồi, Tôi Trở Thành Thiên Kim Quyền Thế

Chương 17

/599



Ngôn cười khổ, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ.

Thế lực của Tô Thiển Thiển cô không đắc tội nổi, vì sau lưng Tô Thiển Thiển ngoài cả tập đoàn Tô thị hùng mạnh, còn có anh Cố Cẩn Mặc, chồng của cô.

Nghĩ đến chuyện hôm qua, Cố Cẩn Mặc từ từ nhíu mày "Nhà Tô Thiển Thiển đang thu thập bằng chứng để kiện em tội phỉ báng cô ấy." "Phỉ báng?" Ôn Ngôn trừng mắt nhìn anh, giọng run lên vì uất ức "Bà nội tôi là do chính cô ta hại chết Đó là sự thật " "Em không có bằng chứng." "Sẽ có." Cô nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo không chạm đến đáy mắt "Trước khi nhà họ Tô giết chết tôi, tôi sẽ kéo cô ta xuống địa ngục cùng." "Vậy thì xem em có bản lĩnh đó không đã." Giọng Cố Cẩn Mặc cực kỳ lạnh lùng, như một lưỡi dao thép sắc bén, hung hăng đâm vào trái tim rỉ máu của cô.

Trong phút chốc, Ôn Ngôn cảm thấy sống mũi cay xè.

Trước khi nước mắt trào ra làm nhòe đi tầm nhìn, cô cắn chặt môi để ngăn lại tiếng nấc.

"Cố Cẩn Mặc, bà nội khi còn sống đối xử với anh không tệ." Tim cô run lên dữ dội "Anh có thể hứa với tôi một điều, đừng xen vào chuyện ân oán giữa tôi và Tô Thiển Thiển được không?" Ôn Ngôn đã từng ôm một tia hy vọng mong manh.

Một mình đối phó với cả Tô thị đã khó như lên trời, nếu thêm cả Cố Cẩn Mặc ra tay giúp sức cho họ, có lẽ cô thật sự không có cơ hội thắng.

Nhưng chỉ cần Cố Cẩn Mặc bằng lòng khoanh tay đứng nhìn, giữ thái độ trung lập, đó đã là sự giúp đỡ lớn nhất đối với cô rồi.

Dưới ánh mắt mong đợi đầy tha thiết của cô, Cố Cẩn Mặc từ từ quay mặt đi, tránh ánh nhìn của cô.

"Xin lỗi." Xin lỗi...

Câu trả lời này có nghĩa là dù thế nào anh cũng sẽ bảo vệ Tô Thiển Thiển đến cùng.

Quả nhiên, ba năm tình nghĩa vợ chồng, cuối cùng cũng đổ sông đổ biển.

Chồng của cô, người cô từng ngày đêm mong nhớ, yêu thương, lại trở thành tấm khiên vững chắc nhất cho kẻ thù của cô.

"Không sao." Ôn Ngôn cười, bàn tay dưới gầm bàn véo mạnh vào đùi mình, ép nước mắt chảy ngược vào trong "Tô Thiển Thiển thật may mắn." Rõ ràng đã làm chuyện thương thiên hại lý, nhưng lại có bao nhiêu người quyền lực đứng ra bảo vệ cô ta, trong đó trớ trêu thay lại có cả chồng của cô.

Cố Cẩn Mặc tưởng cô sẽ biết khó mà lui, không ngờ thái độ của anh lại càng kích thích sự phản kháng trong cô hơn.

Anh không muốn thấy một Ôn Ngôn như vậy, cô độc, cố chấp và đầy gai góc, hoàn toàn khác với cô gái ngoan ngoãn, dịu dàng trong ký ức của anh.

"Cố Cẩn Mặc, từ hôm nay trở đi, anh cũng là kẻ thù của tôi." Kẻ thù...

Hai từ này vang lên thật chói tai.

Đôi mắt hẹp dài sâu thẳm của Cố Cẩn Mặc nheo lại, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một tia bực bội khó tả "Tôi là kẻ thù của em, vậy Tạ Nhất Dã thì là gì của em?" "Tạ Nhất Dã là bạn của tôi." "Bạn?" Anh liếc nhìn cô, lông mày nhíu lại một cách lạnh lùng đầy vẻ khinh thường "Thật không ngờ em lại kết bạn với loại người như Tạ Nhất Dã." Tạ Nhất Dã nổi tiếng khắp cái thành phố này là một tay chơi lăng nhăng, thay người yêu như thay áo.

Nếu không có cái mác tam thiếu gia nhà họ Tạ, có lẽ chẳng ai thèm làm bạn với một kẻ như anh ta.

"Người như anh ta thì sao?" Ánh mắt Ôn Ngôn lấp lánh sự thách thức, giọng điệu mỉa mai "Cố thiếu tự nhìn




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status