Ly Hôn Rồi, Tôi Trở Thành Thiên Kim Quyền Thế

Chương 16

/599



sẽ có câu trả lời chính xác.

...

"Cô ta lại đưa vật tùy thân như dây buộc tóc cho Tạ Nhất Dã, chẳng lẽ cô ta và Tạ Nhất Dã thật sự..." Tại cổng biệt thự, Tô Thiển Thiển giả vờ ngạc nhiên thốt lên, ánh mắt liếc nhìn Cố Cẩn Mặc.

Cố Cẩn Mặc nhíu mày, đôi đồng tử đen láy như xoáy nước sâu thẳm, khiến người ta không thể nhìn thấu cảm xúc thực sự của anh.

"Tôi đưa em về." Anh lạnh lùng bước về phía trước, Tô Thiển Thiển vội vàng lon ton đi theo saụ Ôn Ngôn lại dám ngɵạı tình công khai ngay trước cửa nhà...

Cô ta đang lo không biết đối phó với cô thế nào, không ngờ Ôn Ngôn lại tự mình dâng dao cho cô ta nắm đằng chuôi.

Tô Thiển Thiển lén lút soạn một tin nhắn trên điện thoại, gửi tin tức nóng hổi này cho tòa soạn báo lớn nhất thành phố.

Ngày hôm sau, Ôn Ngôn đến bệnh viện nơi bà nội từng điều trị.

Cô muốn tìm thêm manh mối hoặc bằng chứng còn sót lại.

Nhưng không ngờ lại oan gia ngõ hẹp gặp người quen ở cửa.

Là Tô Thiển Thiển.

Thấy cô ta lén lút nhìn trước ngó sau rồi lẻn vào phòng làm việc của một bác sĩ, Ôn Ngôn linh cảm có chuyện mờ ám, bất giác đi theo.

"Chuyện lần trước xử lý êm đẹp chưa?" Trong phòng, giọng Tô Thiển Thiển vang lên đầy lo lắng và căng thẳng.

"Yên tâm, chuyện này tôi sẽ giữ bí mật tuyệt đối cho cô." Giọng của một người đàn ông đáp lại, âm sắc dịu dàng trầm ổn, nghe rất đáng tin cậy.

Tim Ôn Ngôn đập mạnh, cô nheo mắt, rón rén đến gần cửa hơn để nghe cho rõ.

Đúng lúc này, một ánh mắt sắc bén từ phía sau chiếu thẳng vào lưng cô.

Khẽ ngẩng đầu, cô đối diện với ánh mắt sâu thẳm của ai đó.

Cố Cẩn Mặc mặc một bộ đồ thường ngày giản dị nhưng vẫn toát lên khí chất sang trọng.

Tay anh thản nhiên đút túi quần, đôi môi mỏng mím chặt, cứ thế lười biếng nhìn cô.

Đường nét khuôn mặt tưởng chừng ôn hòa nhưng lại ẩn chứa sự lạnh lẽo thấu xương.

Không biết anh đã đến từ lúc nào, và đã nhìn thấy được bao nhiêu hành động lén lút của cô.

"Cố thiếụ" Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nở nụ cười đầy quyến rũ.

Cố Cẩn Mặc không nói gì, ánh mắt dán chặt vào người cô.

Khác với vẻ ngoan ngoãn, giản dị thường ngày, hôm nay cô ăn mặc có chút bắt mắt và gợi cảm.

Chiếc váy hai dây ngắn trên đầu gối kết hợp với áo khoác cardigan mỏng, vừa vặn ôm lấy vòng eo thon thả, tôn lên đường cong quyến rũ, đẹp đến chói mắt.

Ánh mắt anh bất giác dừng lại ở dây buộc tóc trên đầu cô.

Không phải là sợi mà Tạ Nhất Dã đã lấy đi hôm qua.

Anh bước lên một bước, hạ thấp giọng đầy uy áp "Ôn Ngôn, chúng ta cần nói chuyện." Nói chuyện?

Kết hôn ba năm anh chưa từng nhìn cô một cách tử tế, chưa từng muốn lắng nghe cô, sao lúc này lại đột nhiên muốn nói chuyện?

Ôn Ngôn cười nhạt, không biết là cười cho ba năm hy sinh ngu ngốc của mình, hay là cười cho sự trớ trêu của số phận.

...

Tại một quán cà phê yên tĩnh cách bệnh viện không xa.

Cố Cẩn Mặc vốn định chất vấn cô về mối quan hệ mập mờ với Tạ Nhất Dã, nhưng nghĩ đến "lời nói hùng hồn" khi anh đồng ý để cô ra đi, lời nói đến miệng lại nuốt xuống.

Cuối cùng, câu nói thốt ra lại biến thành "Tô Thiển Thiển là người em không đắc tội nổi đâụ" "Anh đang cảnh cáo tôi sao?" Lời này nghe thế nào cũng giống như anh đang đe dọa cô để bảo vệ tình nhân.

Ôn




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status