Ly Hôn Rồi, Tôi Trở Thành Thiên Kim Quyền Thế

Chương 18

/599



lại mình xem, anh thì tốt đẹp hơn anh ta bao nhiêu?" Tạ Nhất Dã là đồng minh của cô.

Dù đồng minh này có vẻ không đáng tin cậy cho lắm, nhưng ít nhất vào những lúc cô cần, Tạ Nhất Dã cũng đứng về phía cô.

Còn Cố Cẩn Mặc thì sao?

Chỉ biết đứng về phía đối lập, hết lần này đến lần khác dội gáo nước lạnh, khuyên cô từ bỏ việc báo thù.

Càng so sánh càng thấy bất bình thay cho Tạ Nhất Dã, trong lời nói của cô bất giác mang theo sự thiên vị rõ rệt "Mong Cố thiếu sau này đừng nói về bạn tôi bằng giọng điệu đó." Ánh mắt Cố Cẩn Mặc tối sầm lại, đáy mắt dấy lên ngọn lửa giận dữ "Em có biết mình đang nói gì không?" Nghĩ đến câu châm ngôn "phụ nữ như quần áó của Tạ Nhất Dã, sắc mặt anh càng thêm lạnh lẽo "Tạ Nhất Dã quen thói chơi bời trác táng rồi, em không giữ nổi chân anh ta đâụ" "Vậy thì có liên quan gì đến tôi?" Ôn Ngôn cười một cách thản nhiên, như thể đó là chuyện đương nhiên.

Chồng cô còn không đứng về phía cô, nay có người chịu đứng ra bảo vệ cô, chẳng lẽ cô còn ngu ngốc đẩy người ta ra xa?

Cố Cẩn Mặc nghe vậy, gương mặt càng thêm lạnh lùng, quanh người như dựng lên một bức tường băng, khiến nhiệt độ xung quanh cũng theo đó mà giảm xuống âm độ.

"Em thích Tạ Nhất Dã đến vậy sao?" Anh biết mình không nên tức giận vô cớ.

Cô tìm một người đàn ông bình thường cũng thôi đi, nhưng Tạ Nhất Dã là ai?

Số phụ nữ qua tay anh ta có khi hai bàn tay cũng không đếm xuể.

Với tính cách đơn thuần của cô mà bước chân vào nhà họ Tạ, e rằng một năm cũng không trụ nổi.

"Em nghĩ nhà họ Tạ cũng giống nhà họ Cố sao?

Tạ Nhất Dã thật sự có thể bảo vệ em cả đời?

Ôn Ngôn, em còn trẻ, đừng tùy tiện chôn vùi tương lai của mình vào một canh bạc như thế." Tim Ôn Ngôn khẽ run lên, cô cười nhẹ ngẩng đầu nhìn anh "Tôi còn có thể chôn vùi thế nào nữa?

Hôn nhân và thanh xuân của tôi không phải đã sớm bị chôn vùi trong tay anh rồi sao?" Cố Cẩn Mặc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, mím môi không nói được lời nào.

Một lúc lâu sau, anh mới lên tiếng, giọng nói đã dịu đi đôi chút.

"Sau khi ly hôn, tôi sẽ để lại căn biệt thự đó cho em." Ôn Ngôn hơi sững sờ.

"Em đã sống ở đó mấy năm rồi, quen thuộc mọi thứ.

Dù ly hôn, sau này chúng ta vẫn có thể là bạn..." "Không cần đâụ" Ôn Ngôn siết chặt chiếc muỗng cà phê, khuấy loạn trong ly nước đã nguội lạnh "Sau khi ly hôn tốt nhất đừng liên lạc nữa, nhà của tôi, tôi tự lo được, không cần anh bố thí." Yết hầu Cố Cẩn Mặc khẽ chuyển động, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô đầy phức tạp.

Bản thỏa thuận hôm đó là do chính tay cô soạn thảo.

Có lẽ cô thật sự muốn cắt đứt mọi quan hệ với anh, trong thỏa thuận, cô gần như chấp nhận ra đi tay trắng.

"Anh Mặc " Không biết Tô Thiển Thiển đã đến từ lúc nào, giọng nói không lớn không nhỏ, vừa vặn cắt ngang dòng suy nghĩ của hai người.

"Cô ta không cần nhà cũng phải thôi.

Người ngɵạı tình trong hôn nhân thì nên biết điều mà ra đi tay trắng." Giọng Tô Thiển Thiển nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lời nói lại sắc bén và trực tiếp như dao găm.

Vừa nghĩ đến việc anh Mặc định lén lút để lại căn biệt thự giá trị cho Ôn Ngôn, cô ta đã tức đến đau cả gan.

Một người phụ nữ ngɵạı tình, dựa vào đâu mà




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status