gây ra chuyện, liền thấy Ôn Nhiễm cũng té ngã “Em làm sao vậy?” Cú véo của Giang Hi Dao quá tàn nhẫn, sự chú ý của Ôn Nhiễm hoàn toàn dồn vào cánh tay đaụ Đêm qua trời đổ mưa, mặt đất rất trơn, chân cô không đứng vững nên ngã xuống.
Quần áo lập tức ướt một mảng lớn, cái lạnh băng buốt xuyên thẳng vào xương cốt.
“Dưới đất có nước, em không cẩn thận bị trượt.” Ôn Nhiễm vừa nói xong, vừa định cử động thì mắt cá chân đau nhói.
Cô vừa giải thích xong, không nghe thấy lời đáp lại.
Ngước mắt nhìn lên, cô thấy tất cả mọi người đều vây quanh Giang Hi Dao.
Chu Duật Hoành đã bế cô ta lên.
Ngón tay Ôn Nhiễm đỏ bừng vì lạnh ấn vào vũng nước lạnh buốt.
Cùng té ngã, nhưng Chu Duật Hoành lập tức lao về phía bạch nguyệt quang của anh, chứ không phải người vợ.
Không khí lạnh mà Ôn Nhiễm hít vào dường như là những lưỡi dao nhỏ, cắt vào khí quản cô đau rát.
Giang Hi Dao rúc vào lòng Chu Duật Hoành ấm áp, khóc không thành tiếng “Em không biết tại sao cô ấy đột nhiên lại buông tay… Em còn tưởng rằng em sẽ ngã chết...” Chu Duật Hoành lạnh lùng nhìn về phía cô.
Thời tiết có lạnh cũng không bằng ánh mắt của người đàn ông.
Ôn Nhiễm cố nén đau nhức ở mắt cá chân đứng dậy, hiệu trưởng thấy vậy thì vội vàng chạy tới đỡ cô.
“Em không cố ý buông tay.” Chóp mũi Ôn Nhiễm đỏ bừng vì lạnh “Là cô ta véo em trước, em đau nên mới buông tay, không ngờ xe lăn lại hoàn toàn không phanh được...” Tiếng khóc của Giang Hi Dao càng thêm ấm ức “Không phải...Cô ấy nói bừa, rõ ràng là cô ấy cố ý buông tay.” Cơ thể Ôn Nhiễm run lên không kìm được, đôi môi không còn chút máu chỉ thốt ra mấy chữ “Cô ta nói dối.” Người khác có tin hay không không quan trọng, chỉ cần Chu Duật Hoành tin cô.
Không khí đông cứng trong giây lát, Ôn Nhiễm nghe thấy Chu Duật Hoành nói “Cô ấy quả thật không có lý do để làm như vậy.” Ngay lập tức, trái tim cô hoàn toàn nguội lạnh.
Giang Hi Dao rúc vào lòng Chu Duật Hoành ấm áp, vừa lúc lên tiếng “Duật Hoành, chân em đau quá...” Chu Duật Hoành đặt cô ta vào xe lăn “Anh đưa em đến bệnh viện.” Hiệu trưởng ở bên cạnh liên tục xin lỗi thay Ôn Nhiễm, mặt đã cười đến cứng đờ.
Chu Duật Hoành cau mày, khoát tay ý bảo hiệu trưởng không cần nói nữa, không có ý định truy cứụ Hiệu trưởng thấy Ôn Nhiễm tội nghiệp thì đi sang bên kia gọi người.
Chu Duật Hoành đẩy xe lăn đi được vài bước, đột nhiên dừng lại, quay người bước trở lại, cởi chiếc áo khoác măng tô khoác lên vai Ôn Nhiễm.
Ôn Nhiễm ngẩn ra, chiếc áo khoác chắn lại cơn gió lạnh thấu xương, mang theo hơi ấm và hương gỗ tuyết tùng bao bọc lấy cô.
Cô trở tay nắm lấy anh, như nắm lấy tia hy vọng cuối cùng “Chu Duật Hoành, chân em cũng bị trật rồi.” Chu Duật Hoành lặng lẽ nhìn chăm chú vào cô.
Giang Hi Dao ở phía sau gọi anh “Duật Hoành ” Ôn Nhiễm nhìn chằm chằm anh, không cam lòng, không chịu buông tay.
“Hiệu trưởng sẽ đưa em đến phòng y tế.” Anh dứt khoát gỡ tay cô ra, đẩy Giang Hi Dao đi mất.
Hiệu trưởng gọi hai nữ sinh viên đến.
Ôn Nhiễm ngồi trên ghế đá, rũ mắt, mặt trắng bệch như tờ giấy trong suốt, chiếc áo khoác màu đen bị ném xuống đất.
Hiệu trưởng nhận ra đó là áo khoác của Chu Duật Hoành nên nhặt lên, ông ấy vừa đi theo hướng phòng y tế vừa phê bình cô hành sự bất cẩn.
Thực ra ông ấy không
|
/599
|

