Ly Hôn Rồi, Chu Tổng Truy Thê Đến Tuyệt Vọng

Chương 8

/599



với cô, sự đắc ý lóe lên trong mắt, đó là thái độ của kẻ chiến thắng.

Thật trớ trêu biết bao, người chồng vì muốn giúp tiểu tam lấy học vị mà hào phóng vung tiền triệu, còn người vợ chính thất lại phải đi tiếp đãi anh và cô ta.

Ôn Nhiễm buồn bã nghĩ, “bụng Tể tướng có thể chứa thuyền” thì thấm vào đâu, cô, vợ của Chu Duật Hoành, bụng có thể chứa cả một cánh đồng cỏ xanh mướt “Duật Hoành.” Giang Hi Dao quay đầu nhìn người đàn ông phía sau, đôi mắt cong cong “Em rất thích cô gái này, để cô ấy đẩy em được không?” Ôn Nhiễm chợt nhìn về phía Chu Duật Hoành.

Người đứng là người vợ hợp pháp, người ngồi là tiểu tam, nếu anh dám đồng ý để cô đẩy tiểu tam...

“Được.” Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên.

Hiệu trưởng thấy sự sắp xếp này khá ổn, thấy Ôn Nhiễm không nhúc nhích thì thúc giục cô tiếp lấy xe lăn.

Trời có nắng, nhưng gió lạnh mùa đông vẫn buốt thấu xương.

Chu Duật Hoành liếc nhìn bàn tay Ôn Nhiễm bị gió thổi đến đỏ ửng, khi đưa xe lăn, anh tháo cả đôi găng tay đưa cho cô.

Ôn Nhiễm khẽ sững sờ, con ngươi tối tăm bùng lên một tia sáng hy vọng.

Giây tiếp theo, cô nghe thấy người đàn ông nói “Cẩn thận trượt tay, đừng làm cô ấy ngã.” Không cần nghĩ cũng biết vẻ mặt Ôn Nhiễm lúc đó bẽ bàng đến mức nào.

Thì ra, đưa găng tay cho cô là để chống trượt?

Tiện thể nhắc nhở cô, phải cẩn thận với “cô búp bê sứ” của anh, đừng để làm rơi vỡ.

Gió lạnh lùa vào cổ, Ôn Nhiễm không chỉ mặc thiếu mà còn quên đeo khăn quàng cổ, cô lạnh đến mức cơ thể run rẩy.

“Cô cũng nhẫn nhịn giỏi thật đấy.” Giang Hi Dao đột nhiên mở miệng, giọng điệu châm chọc.

Ngoài Chu Duật Hoành, còn có một người đàn ông đi cùng, Ôn Nhiễm đã gặp qua, là đối tác của Chu Duật Hoành, tên Cận Mục.

Hai người và hiệu trưởng song song đi phía trước.

“Không nhẫn nhịn thì làm sao bây giờ.” Ôn Nhiễm không cần găng tay, khi đi ngang qua thùng rác thì ném thẳng vào trong.

Ngón tay trần trụi trong không khí lạnh đến cứng đờ, đỏ ửng.

“Người trong tim của tổng giám đốc Chu, lẽ nào tôi dám đẩy cô xuống hồ sao.” Cách đó không xa quả thực có một cái hồ, Giang Hi Dao liếc mắt “Vẻ mặt cô không giống người không dám làm.” “Chân không tốt nhưng đầu óc cô vẫn còn tinh tường đấy, bị cô nói trúng rồi.” Cơ thể Giang Hi Dao cứng đờ, cô ta lập tức nắm chặt tay vịn hai bên xe lăn.

Ôn Nhiễm chỉ dọa cô ta thôi, cô đại diện cho trường Kinh Công tiếp đãi, không muốn làm hỏng chuyện.

“Đùa cô chút thôi, yếu tim thế cơ à.” Giang Hi Dao có chút bực bội trên mặt, quay đầu lại trừng cô “Đùa cái quỷ gì, một chút cũng không buồn cười ” Ôn Nhiễm “Cô buồn cười, cô là người đáng cười nhất.” Giang Hi Dao tức đến nghẹn, không thể cãi lại.

Ánh mắt cô ta vừa chuyển, nhận thấy họ đang đi xuống một đoạn dốc nhỏ.

Nếu cô ta ngã trong tay Ôn Nhiễm...

Nghĩ đến đây, Giang Hi Dao đột nhiên giơ tay lên, tàn nhẫn véo mạnh vào tay Ôn Nhiễm.

Ôn Nhiễm bất ngờ không kịp phòng bị, đau quá nên buông tay khỏi xe lăn.

“A ” Chiếc xe lăn đột nhiên mất kiểm soát, lao nhanh xuống dốc trong tiếng kêu hoảng hốt, thất thố của Giang Hi Dao, rồi bất ngờ đâm thẳng vào bồn cây xanh.

Tiếng thét chói tai sau một tiếng “rầm” đột ngột im bặt.

Tim hiệu trưởng thót lại, trong đầu chỉ có hai chữ Tiêu rồi.

Ông ấy bực bội quay đầu trừng người




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status