giờ đây, bên cạnh trống rỗng, chân cô lạnh buốt.
Ôn Nhiễm tự tiện hề hề nghĩ, nếu Giang Hi Dao không trở về thì tốt biết mấy.
Nghĩ xong lại thấy bản thân mình thật sự rất ti tiện.
Buổi chiều, Ôn Nhiễm dọn dẹp đơn giản vài bộ quần áo đi đến căn cứ nghiên cứu khoa học của trường.
Để nhân viên nghiên cứu có thể chuyên tâm hơn vào công việc, trường học đã trang bị ký túc xá đơn cho mỗi người.
Ôn Nhiễm ở căn cứ hai ngày, không liên lạc với Chu Duật Hoành hai ngày.
Điều khiến người ta vừa buồn cười lại vừa lạnh lòng là, anh cũng không hề liên lạc với cô.
Có lẽ anh còn chưa về nhà, căn bản không biết cô đã chuyển đến căn cứ.
Buổi chiều, Ôn Nhiễm đang so sánh một bộ thông số của hệ thống quỹ đạo, cô đàn chỉ gõ cửa bước vào, bảo cô đi tiếp đón người quan trọng.
Ôn Nhiễm vốn dĩ không phụ trách việc tiếp đãi, nhưng vì hình ảnh tốt, từng bị hiệu trưởng tạm thời kéo đi tiếp thị trưởng một lần.
Lần đó cô thể hiện xuất sắc, nên sau này nhiệm vụ tiếp đãi người quan trọng đều rơi xuống vai cô.
Lúc đi, đàn chị kể cho cô nghe chuyện bát quái vừa hóng được “Nghe nói người quyên góp cho thư viện lần này còn là một người vô cùng đẹp trai, quyên góp hai chục triệu mà mắt không thèm chớp một cái.
Cũng không cần danh dự, danh hiệu gì, chỉ yêu cầu duy nhất là sắp xếp bạn gái anh ta vào trường học tập, lấy một cái học vị.” Việc dùng tiền mua học vị không phải chuyện hiếm gặp, chỉ là tin đồn được pha trộn thêm yếu tố tình yêu này lại càng khiến người ta cực kỳ ngưỡng mộ.
“Bạn gái của người này hạnh phúc quá đi mất.
Bạn trai vừa đẹp trai vừa giàu có, mấu chốt là còn đối xử với cô ấy tốt như thế.
Rốt cuộc phải đẩy thuyền theo hướng nào mới có thể đẩy ra một người bạn trai như thế này?” Ôn Nhiễm mỉm cười, cầm lấy túi xách “Đẩy được rồi thì nhớ bảo em, em cũng một cái xem sao.” Căn cứ nghiên cứu khoa học không xa trường học, chỉ mất 15 phút lái xe.
Ôn Nhiễm vừa bước vào khuôn viên trường thì đã chạm mặt đoàn người.
Cô sững sờ tại chỗ.
Hiệu trưởng vẫy tay về phía cô “Ôn Nhiễm, mau lại đây ” Hôm nay hiếm khi có nắng, ánh dương ấm áp, dịu dàng của mùa đông chiếu xuống, nhưng giờ phút này Ôn Nhiễm lại cảm thấy chân tay lạnh toát, cứng đờ không giống tứ chi của mình.
Chu Duật Hoành mặc một bộ vest cao cấp màu xám đậm, bên ngoài khoác chiếc áo măng tô dài màu đen, đứng dưới ánh mặt trời, dáng vẻ quang minh lỗi lạc, tuấn lãng đến mức khiến người khác đều lu mờ.
Anh đeo đôi găng tay da thật màu đen, đẩy chiếc xe lăn.
Người ngồi trên xe lăn, không phải Giang Hi Dao thì còn là ai nữa.
Giang Hi Dao mặc rất nhiều, chiếc áo khoác lông vũ dài màu trắng bọc cô ta kín mít, còn có bịt tai và khẩu trang màu hồng nhạt, trông giống như một cô búp bê sứ xinh đẹp được bảo vệ cẩn thận.
Ôn Nhiễm chợt nhận ra mình mặc quá phong phanh.
So với Giang Hi Dao, cô thật đơn bạc và đáng thương.
Ánh mặt trời đột nhiên chói lòa, đâm vào mắt người ta đau rát.
“Ôn Nhiễm ” Hiệu trưởng tưởng cô không nhìn thấy nên gọi thêm một tiếng.
Ôn Nhiễm hoàn hồn, bước những bước chân cứng đờ đến gần.
Hiệu trưởng cười giới thiệu Ôn Nhiễm với Chu Duật Hoành.
Ôn Nhiễm không muốn nhìn khuôn mặt của người đàn ông nên cúi đầu xuống, ánh mắt chạm phải Giang Hi Dao.
Giang Hi Dao nhếch mày
|
/599
|

