ý cống hiến cho sự nghiệp quốc phòng, nhưng cô vẫn luôn do dự.
Cô không phải là người có chí lớn, cô chỉ muốn giữ gìn tình yêu và người yêu thương mình để sống một cuộc đời bình an, hạnh phúc.
Nhưng Giang Hi Dao trở về nước, cô đau đớn nhận ra, hạnh phúc mà cô tự cho là có được chẳng qua chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước, chỉ cần chạm nhẹ vào là tan vỡ.
Ôn Nhiễm mở lịch ngày trên điện thoại, cách ngày chốt danh sách chỉ còn 27 ngày.
27 ngày...
Cô không khỏi tự hỏi, có thực sự còn cần thiết phải kiên trì nữa không?
Ôn Nhiễm không mong chờ người đàn ông dành cả buổi tối ăn cơm cùng bạch nguyệt quang sẽ về nhà, vì vậy khi Chu Duật Hoành trở về, cô vừa bất ngờ lại vừa thấy châm chọc.
“Khóc à?” Ánh đèn lờ mờ, nhưng anh vừa liếc mắt một cái là đã nhận ra đôi mắt cô.
Ôn Nhiễm lật người quay lưng lại, thấy chưa đủ, cô còn dùng chăn trùm kín đầu, không muốn nhìn thấy anh.
“Nếu khóc chết rồi thì em đền cho anh một cô vợ nhé.” Chu Duật Hoành ngồi xuống mép giường, đưa tay kéo chiếc chăn trên đầu cô.
Ôn Nhiễm đột nhiên buông lỏng lực, vén chăn ngồi dậy “Thì ra anh còn nhớ tôi là vợ anh ” Chu Duật Hoành không để ý đến câu hỏi đầy phẫn nộ của cô, sự chú ý của anh dồn hết vào đôi mắt cô, định nâng cằm cô lên để nhìn rõ, nhưng ngón tay vừa chạm vào thì đã bị cô gạt phăng “Đừng chạm vào tôi ” Giống như một chú mèo nhỏ xù lông.
Lại còn là một chú mèo xù lông với đôi mắt sưng húp, có chút đáng yêụ Ánh mắt Chu Duật Hoành nhuốm ý cười, xoa xoa đầu cô “Buổi tối ăn một bữa cơm thuốc súng với ba à?” Anh càng bình thản, dửng dưng bao nhiêu, sự phẫn nộ của cô càng trở nên nực cười bấy nhiêụ Ôn Nhiễm nổi nóng, quay đầu chộp lấy hộp khăn giấy trên tủ đầu giường.
Lông mày Chu Duật Hoành giật nảy, anh đưa tay chặn cổ tay cô “Lại nữa à?” Anh đưa khuôn mặt tuấn tú đến sát mặt cô, chỉ vào trán “Em đập cái trán anh sưng thành quả đào tiên rồi, hôm nay không dưới mười người hỏi anh bị ai đánh, anh không biết xấu hổ sao?” Cú đập trán không hề nhẹ, vết bầm tím vẫn còn rất rõ ràng.
Ôn Nhiễm nhìn chằm chằm chỗ sưng tấy, nghiến răng nặn ra ba chữ “Anh, đáng, đời ” “Phải, là anh đáng đời, đáng đời nuôi một con mèo nhỏ hung dữ trong nhà.” “...” Ôn Nhiễm bị thái độ cà lơ phất phơ của anh làm cho nghẹn họng.
Chu Duật Hoành nhấc cô lên đặt vào lòng, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve khóe mắt cô đang ửng hồng “Mèo nhỏ Ôn khóc vì chuyện gì?” “...” Ôn Nhiễm tự nghĩ thầm cô thật sự quá vô dụng, chỉ cần anh thể hiện một chút mềm mỏng, dịu dàng là cô lại mềm lòng.
Cô căm ghét chính mình như thế.
Mũi cô do khóc lâu còn hơi nghẹt, cô rũ mắt đang định nói thì điện thoại Chu Duật Hoành reo lên.
Người đàn ông lướt mắt nhìn qua rồi lập tức che điện thoại lại, vỗ mông cô bảo cô xuống “Em đi ngủ sớm đi, anh có chút việc phải đi.” Nói rồi, anh ném cà vạt xuống và rời đi.
Ôn Nhiễm ngồi trên giường, trái tim vừa mới ấm áp lại bị ném trở lại hầm băng, lạnh giá từng tấc.
Anh lại một đêm không về.
Ôn Nhiễm thể hàn, dù trong nhà có sưởi ấm thì chân cô vẫn lạnh.
Chu Duật Hoành có thân nhiệt cao, trước kia anh luôn ôm cô ngủ, giống như một chiếc bình nước nóng di động, ủ ấm chân cho cô.
Nhưng
|
/599
|

