tin Ôn Nhiễm cố ý hại người lắm, nhưng việc người của Chu Duật Hoành bị ngã trong tay Ôn Nhiễm là sự thật, khả năng cao dự án quyên tặng thư viện sẽ bị hủy bỏ.
Hiệu trưởng ngoài miệng thì trách móc nhưng lòng mềm mỏng, oán thì oán, nhưng thấy cô được hai nữ sinh dìu, khập khiễng tội nghiệp như vậy, cuối cùng ông ấy cũng im lặng.
Y tá kiểm tra là trật khớp mắt cá chân rất nhẹ, không nghiêm trọng, chỉ cần chườm đá và bôi thuốc mát xa là được.
Ôn Nhiễm dùng túi chườm đá chườm chân, nửa giờ sau Lâm Mộc Thần quay lại, đưa cô về ký túc xá căn cứ.
Vừa ngồi xuống, Lâm Mộc Thần đã ném một tấm danh thiếp qua “Luật sư ly hôn được công nhận giỏi nhất trong ngành.
Báo tên tớ, phí tư vấn giảm 20%.” Đáy mắt Ôn Nhiễm một mảnh u ám, không nói gì.
Lâm Mộc Thần hận rèn sắt không thành thép mà dí vào đầu cô “Đến Vương Bảo Xuyến cũng phải nhường cậu nửa bước.” “Cậu đổi nước hoa à?” Ôn Nhiễm buột ra một câu không đầu không cuối.
“Đừng đánh trống lảng Tớ biết ngay cậu tiếc nuối cái tên tra nam đó mà ” “Không phải, mùi nước hoa mới của cậu hơi bị ngấy.” Ôn Nhiễm ngửi thấy có chút buồn nôn.
“Cậu không thấy tên tra nam kia ngấy, lại thấy tớ ngấy trước?
Quả nhiên gần tra thì hỏng, cậu xem tra nam đã ảnh hưởng cậu thành cái dạng gì rồi ” Lâm Mộc Thần bực tức quay về văn phòng luật sư.
Vào lúc chạng vạng, Ôn Nhiễm nhận được điện thoại của Chu Duật Hoành.
“Ở căn cứ à?” Trong lòng Ôn Nhiễm không rõ là đau khổ nhiều hơn hay phẫn nộ nhiều hơn “Không, tôi đang ở ngoài không gian.” “Điện thoại có chất lượng tốt thật, ngoài không gian còn có tín hiệụ” Bên phía Chu Duật Hoành có tiếng đóng cửa xe “Không ngờ mèo nhỏ Ôn nhà chúng ta lợi hại như vậy, đã đi ra ngoài không gian phát triển rồi.
Rảnh rỗi thì nhớ dẫn anh đi mở rộng tầm mắt nhé.” Chu Duật Hoành luôn như vậy, luôn nói những lời cợt nhả vào lúc cô tức giận.
Cô nói anh đáng ghét, anh sẽ nói hôm nay gặp một chú mèo hoa nhỏ đáng yêu đến mức nào, nói đông nói tây khiến cơn giận của cô bị phân tán hết.
Ôn Nhiễm im lặng vài giây, dứt khoát cúp điện thoại.
Điện thoại rung lên, tin nhắn liền đến Tín hiệu ngoài không gian không tốt, vẫn nên về Trái đất cùng anh đi.
Ôn Nhiễm rũ mắt nhìn.
Mở cửa, mèo nhỏ Ôn.
Ôn Nhiễm kinh ngạc, theo bản năng nhìn về phía cửa, nhưng lại cảm thấy không thể nào, không phải anh đang ở bệnh viện bầu bạn với “cô búp bê sứ” của anh sao, làm sao có thể tìm đến cô.
“Mở cửa đi, cô mèo nhỏ ương bướng kia.” Giọng người đàn ông trầm thấp vang lên, kèm theo hai tiếng gõ cửa rõ ràng “Anh biết em ở trong.
Anh đã hối lộ bác bảo vệ một điếu thuốc, giờ ông ấy là tai mắt của anh rồi.” “...” Ôn Nhiễm không nói nên lời, cô đành nhón một chân, nhảy lò cò đến mở cửa.
Cô chắn ngang lối, không cho anh bước vào, gương mặt lạnh băng “Anh muốn gì?” Chu Duật Hoành quỳ gối xuống, vén ống quần cô lên xem xét “Đã bôi thuốc chưa?” “Không cần anh lo.” Cô định rụt chân lại, nhưng anh đã trực tiếp bế xốc cô lên một cách ngang ngược.
Ôn Nhiễm thực sự uất ức, cô giơ tay định đánh, người đàn ông lại chậc một tiếng “Đừng có tát vào mặt anh, đánh nữa là hủy dung đấy.” Ngón tay mảnh mai của cô sượt qua gương mặt anh rồi “bốp” một cái nện thẳng xuống cổ, tiếng kêu giòn tan.
Chu Duật Hoành liếc cô “Tay
|
/599
|

