Ly Hôn Rồi, Chu Tổng Truy Thê Đến Tuyệt Vọng

Chương 11

/599



em đau không?” Quả thực là hơi đau thật.

Sao mà cổ người này cứng như đá vậy, nhưng Ôn Nhiễm vẫn cậy mạnh, cô vùng vẫy đòi xuống.

Chu Duật Hoành vỗ lên mông cô “Ngoan ngoãn chút đi, té một cái là hỏng nốt cái chân còn lại bây giờ.” “Hỏng thì em ngồi xe lăn, cũng không cần đến anh.” Nhắc đến xe lăn, lửa giận trong lòng Ôn Nhiễm sôi trào như nước đang lăn tăn “Anh đi ôm ánh trăng sáng của anh đi.

Anh đã ôm cô ta rồi thì đừng có tới ôm em nữa ” “Cô ấy ngồi xe lăn, nhưng không được cái đãi ngộ như của em đâụ” Chu Duật Hoành mở cửa xe, đặt cô vào ghế phụ.

Ôn Nhiễm dùng cái chân lành lặn đá anh “Anh đưa em đi đâu?” Chu Duật Hoành giữ chặt cái chân không yên phận của cô, giống như giữ một cái móng vuốt mèo nhỏ “Thường ngày em đá anh, đánh anh thì khỏe lắm.

Cứ lên giường là hết sạch sức lực.

Em thử tích cóp chút sức lực đó lại cho anh xem, cũng để cho anh được thảnh thơi một chút.” Ôn Nhiễm “...” Chu Duật Hoành ngồi vào ghế lái “Bà nội nói muốn gặp em.

Bà kêu chúng ta về nhà ăn một bữa cơm.” Ôn Nhiễm quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn không thèm để ý đến anh.

Bà nội Chu đã đứng chờ sẵn ở cửa, nhón chân ngóng trông.

Vừa thấy hai người từ xa, bà vội vàng chạy ra đón “Cuối cùng hai đứa cũng về rồi.

Bà nấu rất nhiều món hai đứa thích ăn đấy, vừa kịp giờ… Ấy, Duật Hoành, trán con làm sao thế?” Ôn Nhiễm không ngờ uy lực của hộp khăn giấy lại lớn đến vậy.

Đã mấy ngày rồi mà vết bầm trên trán anh vẫn chưa tan hết.

Bà nội Chu xót xa “Ôi chao, ai đánh con ra nông nỗi này?” Chu Duật Hoành nheo đôi mắt dài hẹp liếc nhìn người trong lòng, nhếch môi “Bị một con mèo cáu kỉnh cào thôi ạ.” “Nói bậy, mèo làm sao đánh thành ra thế này được…” Sắc mặt bà nội Chu bỗng hoảng hốt, giọng điệu thay đổi hẳn “Bà đã bảo con đừng trêu chọc động vật nhỏ, vậy mà con không nghe.

Con quên chuyện suýt bị chó cắn đứt “cậu nhỏ” rồi à?” Mặt Chu Duật Hoành lập tức tái xanh, anh vội vàng bịt miệng bà cụ lại, cất cao giọng “Bà nội phát bệnh rồi Mau đi lấy thuốc ” Bà nội Chu bị chứng sa sút trí tuệ tuổi già, lúc tỉnh lúc mê, hoàn toàn dựa vào may rủi.

Người hầu vội vã mang thuốc đến.

Chu Duật Hoành gọi bác sĩ riêng đến khám cho bà cụ, tiện thể kiểm tra chân cho Ôn Nhiễm.

Vị bác sĩ nói chân cô không có vấn đề gì lớn, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là khỏe.

Uống thuốc xong, bà cụ vẫn còn lẫn lộn, ăn cơm không theo phép tắc, làm rơi vãi như trẻ con.

Ôn Nhiễm kiên nhẫn chăm sóc bà cụ ở bên cạnh.

Ăn uống xong, nhân lúc Chu Duật Hoành ra ngoài hút thuốc, bà nội thì thầm với Ôn Nhiễm “Nhiễm Nhiễm à, con mau sinh cho bà chắt trai chắt gái đi.

Bà để dành rất nhiều nhà cửa và mặt tiền cửa hàng, sau này đều là của chúng nó hết ” Lòng Ôn Nhiễm vừa ấm áp vừa chua xót “Bà nội, con không biết liệu có cơ hội đó không.” Giang Hi Dao đã trở về, mọi thứ cô đang có đều trở nên bất định.

“Sao lại không có cơ hội?

Cháu đích tôn của bà không được sao?” Ôn Nhiễm nghẹn lại “Không phải...

Giang Hi Dao đã về rồi.” “Cái cô bé què đó à ” Bà nội Chu vỗ đùi “Sợ nó làm gì.

Con lành lặn cả tứ chi, còn sợ không đánh lại nó à?” “Đánh ai cơ?” Chu Duật Hoành bước vào, vừa đúng




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status