Ly Hôn Rồi, Chu Tổng Truy Thê Đến Tuyệt Vọng

Chương 12

/599



lúc nghe thấy lời hùng hồn của bà cụ.

“Đánh người trong lòng của anh đấy.” Ôn Nhiễm không nhịn được mà châm chọc một câụ Đôi mắt Chu Duật Hoành chứa đựng một tầng ý cười tinh quái, nhìn Ôn Nhiễm “Em đã chọc bà nội kiểu gì mà bà nhất quyết đòi đánh chết em thế?” “...” Cái miệng của anh là như vậy.

Lúc vui vẻ thì có thể dỗ dành cô đến mức quên cả trời đất, như thể đang rơi vào hũ mật ngọt.

Còn khi không vui, anh cũng có thể đả kích cô đến mức cô chẳng còn phân biệt được đông tây nam bắc, hận không thể bùng nổ ngay tại chỗ.

Bà nội đi ngủ sớm theo thói quen sinh hoạt, không trò chuyện được bao lâu đã về phòng.

Chu Duật Hoành bế cô đi ra ngoài, bất chợt dừng lại dưới một cây táo mùa đông.

“Hái một quả táo giúp anh.” Ôn Nhiễm thấy khó hiểu, tự dưng hái táo đông làm gì.

Người đàn ông vẫn bế đứng cô, cô đành đưa tay hái “Anh muốn ăn à?” Chu Duật Hoành không nói gì mà cứ thế bế xốc cô bước nhanh về phía bãi đỗ xe.

Đôi giày da bóng loáng của anh giẫm qua một vũng nước.

Tài xế thấy họ tới, liền nhanh chân mở cửa xe trước.

Chu Duật Hoành ngồi vào ghế lái, hất cằm, ý bảo quả táo đông trên tay cô “Thử xem có ngọt không.” “Chưa rửa, em không ăn đâụ” Ôn Nhiễm thấy anh khởi động xe “Đi đâu vậy?” “Bù đắp sinh nhật cho em.” Hóa ra anh biết… Cảm giác mất mát vì bị lãng quên dần tan biến, sự tủi thân như băng tuyết tan chảy.

Mũi Ôn Nhiễm cay cay, đột nhiên cô muốn mặc kệ tất cả mà trút giận lên anh, trách móc, oán hận, cào cấu, cắn xé anh, để nói cho anh biết mấy ngày nay trong lòng cô đã uất ức và khổ sở đến nhường nào.

Đúng lúc đó, điện thoại của Chu Duật Hoành vang lên.

Trong xe quá đỗi yên tĩnh.

Chất lượng điện thoại quá tốt.

Ôn Nhiễm nghe rõ mồn một giọng nói của Giang Hi Dao, còn kèm theo tiếng nức nở đầy thương cảm.

Ngắt điện thoại, Chu Duật Hoành bực bội kéo lỏng cà vạt “Tài xế sẽ đưa em về.

Anh có chút việc cần phải đi.” Anh bước xuống xe, lên một chiếc xe khác và rời đi.

Ôn Nhiễm ngây người nhìn chiếc đèn hậu dần khuất xa tầm mắt, cho đến khi tài xế nhắc cô thắt dây an toàn mới hoàn hồn.

“Đi đến Cơ sở Nghiên cứu Khoa học Kinh Công.” Cô nói.

Thắt dây an toàn xong, Ôn Nhiễm mới phát hiện tay mình vẫn đang nắm chặt quả táo kia.

Cô lại nhìn chằm chằm quả táo, thẫn thờ nghĩ, đây là cái gì?

Đánh một cái tát rồi cho ăn một quả táo à?

Nhưng cô còn chưa kịp ăn táo thì cái tát đã giáng xuống rồi.

Ôn Nhiễm mở cửa sổ xe, gió lạnh ùa vào mặt cô, rát buốt như dao cắt vào da thịt.

Cô ném quả táo đông ra ngoài.

Một quả táo tròn vo, “ục ục” mà lăn vào vũng nước.

Tài xế thấy tâm trạng cô không tốt thì chủ động bật radio nghe nhạc.

Chương trình phát thanh tâm sự buổi đêm, những bản tình ca thất tình làm người ta tan nát cõi lòng chậm rãi vang lên.

“Bóng lưng anh quay đi, làm mờ đi tầm mắt em.” “Những khoảnh khắc ngọt ngào ấy, giờ đây tan thành mảnh vụn.” “Em đứng lại ở nơi này, mà chẳng thể nào níu giữ được ngày xưa.” ...

Tài xế nhận ra mình đã “lợn lành chữa thành lợn què”, đành ngượng nghịu vội tắt radio.

Âm nhạc có thể tắt, nhưng cảm xúc vỡ òa thì không thể kìm lại được nữa.

Vành mắt Ôn Nhiễm đỏ hoe, cảm giác chua xót ở sống mũi dồn dập kéo tới, nước mắt chực trào




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status