Ly Hôn Rồi, Chu Tổng Truy Thê Đến Tuyệt Vọng

Chương 21

/599



nhắm mắt cũng có thể thắt xong.

Anh nhìn chằm chằm đôi mắt đang cụp xuống của cô, đột nhiên bật cười “Ngoan thật.” Ngoan thì có ích gì, dù sao cũng không phải là yêụ Ôn Nhiễm đột nhiên thấy chán ghét, cô đẩy anh ra “Đi đi, đừng làm phiền tôi ngủ.” Chu Duật Hoành “sách” một tiếng.

Tổ tông này, lúc nào cảm xúc cũng thất thường.

“Anh đi công ty đây, giữa trưa nhớ ăn cơm.” Anh xoay người, vô ý đụng phải chiếc túi xách trên tủ đầu giường khiến nó rơi xuống sàn.

Sáng nay Ôn Nhiễm lấy que thử thai quá vội, kéo khóa túi không kéo kỹ, còn một hộp que thử thai chưa khui còn nằm trong túi.

Tim Ôn Nhiễm cũng rớt theo chiếc túi xuống sàn.

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại cứu mạng vang lên.

Ôn Nhiễm hoảng hốt, tay đẩy anh “Anh nghe điện thoại đi, ồn ào chết đi được.” Chu Duật Hoành đi nghe điện thoại.

Ôn Nhiễm chân trần bước xuống giường, nhét thỏi son và nửa hộp que thử thai bị rơi ra trở lại vào túi.

Thật nguy hiểm, suýt chút nữa đã bị anh nhìn thấy.

Ôn Nhiễm ngủ một ngày trong nhà.

Buổi chiều thức dậy, cô cảm thấy xương cốt rã rời.

Cô giúp việc biết dạo trước Ôn Nhiễm ở căn cứ nghiên cứu, nghĩ rằng có lẽ hai vợ chồng đang giận nhau nên muốn làm gì đó để thúc đẩy tình cảm của cặp đôi này.

Dì gợi ý hỏi Ôn Nhiễm có muốn tự tay làm bữa tối không.

Vợ tự tay làm bữa tối, chờ chồng tan sở về cùng nhau ăn.

Một hình ảnh thật ấm áp và ngọt ngào biết bao, tình cảm hai người chắc chắn sẽ thăng hoa “vèo vèo”.

Ôn Nhiễm cơ bản không xuống bếp, nhưng cô biết nấu ăn.

Cô nghĩ không có việc gì làm, nấu thì nấu thôi.

Tuy nhiên, trước khi nấu, cô gửi tin nhắn hỏi Chu Duật Hoành xem tối nay anh có lịch xã giao không.

Anh trả lời là không có.

Dì giúp việc hỗ trợ, một bữa cơm cũng không khó để làm xong.

Chỉ là...

Ôn Nhiễm chờ đến gần bảy rưỡi mà người vẫn chưa về.

Dù có kẹt xe thì cũng không đến nỗi giờ này còn chưa tới.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô gọi điện cho Chu Duật Hoành.

Lần thứ nhất, không ai bắt máy.

Ôn Nhiễm dường như đã quen với cảm giác gọi không được, tìm không thấy người này.

Cô không cảm thấy mất mát quá lớn, chỉ là khó chịụ Khó chịu đến mức cô lại bấm gọi thêm cuộc nữa.

Khi cuộc điện thoại này sắp bị cắt, cuối cùng cũng được bắt máy.

“Khi nào anh về?” Đầu dây bên kia lại vang lên giọng của Giang Hi Dao “Ôn Nhiễm, là cô sao?

Duật Hoành anh ấy...” Ôn Nhiễm không nghe hết mà trực tiếp cúp điện thoại.

Cô không ăn một miếng thức ăn nào mà đứng dậy đi vào phòng ngủ.

Dì giúp việc trơ mắt nhìn cô xách vali nhỏ đi lần trước, lần này cô lại xách một chiếc vali lớn hơn, kinh ngạc nói “Bà chủ, cô đây là...” “Sau này chắc cháu không còn ngày nghỉ nào, nên sẽ không về đây nữa.” Ôn Nhiễm thay giày ở cửa, liếc nhìn bàn ăn “À đúng rồi, những món ăn đó, dì đóng gói lại giúp cháụ” Dì giúp việc như đang trải qua một chuyến tàu lượn siêu tốc về mặt cảm xúc, lúc cao lúc thấp.

Dì nghĩ chắc là bà chủ muốn đóng gói đồ ăn mang đến cho ông chủ nên vội nói “Vâng, tôi đi lấy hộp giữ nhiệt.” Câu tiếp theo của Ôn Nhiễm lại là “Không cần phiền phức thế, lấy túi đựng là được, cho mèo hoang ăn.” Dì giúp việc “...” Giang Hi Dao cúp điện thoại, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra rồi bỏ điện thoại vào túi áo khoác.

Chu Duật Hoành, Cận Mục và Phó Tắc




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status