Án đang nói chuyện ở bên ngoài.
Cửa mở ra, chỉ có Chu Duật Hoành và Cận Mục bước vào, Phó Tắc Án đã đi rồi.
Phó Tắc Án dường như không thích cô ta, nhưng Giang Hi Dao không bận tâm.
Có Chu Duật Hoành quan tâm là đủ rồi.
“Duật Hoành, chân em vẫn còn đau, chắc không có vấn đề gì chứ?” Giang Hi Dao vuốt chân mình “Nếu lần trước không ngã ở trường học thì tốt rồi, có lẽ em đã có thể phẫu thuật.” “Chuyện đã qua đừng nhắc nữa.” Chu Duật Hoành nhìn đồng hồ “Em tự chú ý đi.
Có việc thì sai dì giúp việc, đừng để ngã nữa.” “Anh phải đi sao?” “Tài xế sẽ đưa em về.
Anh có chút việc.” “Duật Hoành...” Cô ta hơi nũng nịu muốn giữ lại, nhưng Chu Duật Hoành không liếc nhìn cô ta một cái mà khoác áo khoác ngoài, tiện tay lấy điện thoại ra.
Anh chợt khựng lại, ngước mắt nhìn Giang Hi Dao “Em đã nghe điện thoại của anh à?” Giang Hi Dao bị ánh mắt anh nhìn đến tim đập thình thịch, giả vờ như mới nhớ ra “À, em thấy điện thoại cứ rung mãi, sợ có chuyện quan trọng nên em nghe.” Cô ta tỏ vẻ lo lắng “Không được nghe sao?” Cận Mục vỗ vai Chu Duật Hoành “Nghe điện thoại thôi mà, cô ấy sợ đến tái mặt rồi kìa.” Sắc mặt Chu Duật Hoật dịu lại vài phần “Lần sau đừng nghe.” Chu Duật Hoành lái xe với tốc độ rất nhanh, gần sát mức giới hạn tốc độ tối đa để quay về Tỷ Việt Đình.
Dì giúp việc đã dọn dẹp xong bếp.
Chu Duật Hoành bước vào cửa, anh đảo mắt một vòng “Ôn Nhiễm đâu?” “Bà chủ à.” Có lẽ dì giúp việc là phụ nữ nên có chút đồng cảm “Cô ấy đi rồi.
Cô ấy nói sau này hết ngày nghỉ sẽ không về nữa.” Ngực Chu Duật Hoành như bị một cục tức chặn lại “Cô ấy lại giở trò gì thế.” Cô bảo anh về, kết quả anh về đến nơi thì cô lại bỏ đi.
“Ông chủ, ngài không nên nói bà chủ như vậy...” Lời nói đến cửa miệng, dì giúp việc nghĩ người trả lương cho mình là vị này nên nuốt lại.
Nuốt rồi lại không trôi, thật khó chịụ Chu Duật Hoành bực bội kéo lỏng cà vạt, thấy dì giúp việc cầm khăn lau đi lau lại, suýt chút nữa làm tróc cả mặt bàn ăn.
“Vừa rồi dì muốn nói gì.” Dì giúp việc có cảm giác “Ngài tự chủ động hỏi, không phải tôi tự mình lắm lời” nên dốc hết lòng “Hôm nay bà chủ tự tay làm cơm cho ngài, muốn chờ ngài về ăn chung.
Kết quả chờ lâu quá ngài không về, bà chủ không muốn đợi nữa nên mới đi.” “Cô ấy tự tay làm cơm cho tôi?” Điểm chú ý của Chu Duật Hoành có vẻ hơi lệch.
Ôn Nhiễm chỉ hỏi tối nay anh có xã giao không, chứ không hề nói là em ở nhà làm cơm chờ anh.
Dì giúp việc nghẹn lời, muốn nói “Ông chủ, ngài có thể chuyển sự chú ý sang chỗ khác một chút được không”, nhưng chưa kịp nói đã nghe Chu Duật Hoành hỏi “Đồ ăn cô ấy làm đâu?” “Bà chủ đóng gói mang đi rồi.” “Tất cả?” “Vâng.” “Cô ấy ăn hết một mình sao?” Giọng dì giúp việc to lên “Bà chủ nói không nên lãng phí, đóng gói cho mèo hoang, chó hoang bên ngoài ăn.” Chu Duật Hoành “...” Ôn Nhiễm, em có ấu trĩ không đấy?
Em về làm cho anh một phần đi, anh không giận đâụ Ôn Nhiễm nhìn thấy tin nhắn khi cô vừa bước ra khỏi phòng tắm.
Cô liếc nhìn, sau đó tắt điện thoại ném lên giường, tiếp tục sắp xếp hành lý.
Bên ngoài Cơ sở Nghiên cứu Khoa học.
Chu Duật Hoành nhìn chằm chằm vào điện thoại, không có tin nhắn hồi âm.
Anh khởi
|
/599
|

