Ly Hôn Rồi, Chu Tổng Truy Thê Đến Tuyệt Vọng

Chương 20

/599



cô.

Ôn Nhiễm không khỏi run rẩy, khẽ rên “ưm” như một chú mèo nhỏ.

Anh cực kỳ kiên nhẫn kiểm soát tiết tấu, ngón tay đẩy nhẹ vạt áo cô ra.

Cảm giác lạnh lẽo ở eo kích thích Ôn Nhiễm hoàn hồn, cô đẩy anh ra “Không được ” Chu Duật Hoành cười một cách xấc xược “Yên tâm, chỗ này chật hẹp, anh sẽ nhịn về nhà.” “Về nhà cũng không được ” Chu Duật Hoành dừng lại, như chợt nhớ ra điều gì đó, du͙c vọng trong mắt anh lui đi hơn nửa.

Anh ngồi thẳng người “Quên mất, đến kỳ sinh lý của em rồi.” Ôn Nhiễm sợ anh làm càn nên vội vàng gật đầụ Chu Duật Hoành không miễn cưỡng mà hôn nhẹ lên đôi mắt long lanh ươn ướt của cô “Em còn nhìn anh bằng ánh mắt đó, anh sợ mình không nhịn nổi.” Ôn Nhiễm vội vàng nhắm mắt lại, nhắm chặt cứng.

Sau một hồi náo loạn như vậy, chiếc xe đã chạy thẳng về Tỷ Việt Đình, nơi cô và Chu Duật Hoành đang sống.

“Dì cả” quả nhiên là vị thần giữ trinh tiết.

Chu Duật Hoành thành thật, ôm cô cả đêm một cách rất ngoan ngoãn.

Ôn Nhiễm cuộn tròn trong vòng tay anh, một mặt tham lam sự ấm áp đó, một mặt lại khinh miệt chính mình.

Ngủ một giấc đến sáng hôm sau, cô tỉnh dậy rất sớm.

Trong lòng có chuyện, cô không muốn tỉnh cũng không được.

Chu Duật Hoành vẫn đang ngủ.

Mái tóc rối bù che khuất lông mày, nhưng ngay cả khi ngủ say cũng không làm giảm đi vẻ đẹp trai trên gương mặt anh.

Ôn Nhiễm nhẹ nhàng nhấc cánh tay đang gác trên người mình lên, từ từ dịch ra ngoài, dịch đến mép giường rồi xoay người bước xuống.

Khoảnh khắc cô đóng cửa phòng tắm lại, Chu Duật Hoành tỉnh giấc.

“Ôn Nhiễm.” Ôn Nhiễm đang lúi húi mở túi que thử thai trong phòng tắm, nghe thấy tiếng gọi thì luống cuống “Gì cơ?” “Dậy sớm thế làm gì.” Tiếng bước chân đến gần.

Ôn Nhiễm nín thở, nghĩ phải làm nhanh chóng dứt điểm.

Thực ra cách làm rất đơn giản, nhưng người bên ngoài lại khiến cô bị phân tâm.

“Khóa cửa làm gì.

Có chỗ nào của em mà anh chưa từng thấy.” Ôn Nhiễm nín thở nhìn chằm chằm kết quả trên que thử thai.

Thấy trên đó chỉ hiện lên một vạch đỏ thì cô nhẹ nhàng thở ra.

Cô không nhìn kỹ mà vội vàng ném vào bồn cầu, xả nước.

Rửa tay xong mở cửa “Đi nặng mà anh cũng phải nhìn sao?” Chu Duật Hoành nghiêng đầụ Tóc anh chưa được chải chuốt hơi rối, toát ra vẻ lười biếng “Cái thời gian này của em hơi vi diệu đấy.

Không giống đi nặng cũng chẳng giống đi nhẹ.” Lòng Ôn Nhiễm thót một cái, cô đẩy anh ra “Quản trời quản đất quản Thái Bình Dương, còn quản cả người khác đi vệ sinh mất mấy phút.” Chu Duật Hoành bật cười, chậc một tiếng “Cuộc đối thoại sáng sớm nay thật có tính hình ảnh cao đấy.” Chu Duật Hoành không có thói quen ngủ nướng, anh đi phòng gym chạy bộ một lát, sau đó ăn sáng xong mà Ôn Nhiễm vẫn còn trên giường.

“Cô heo lười.” Anh véo mũi cô “Dậy thắt cà vạt cho anh.” Hôm nay Ôn Nhiễm được nghỉ, cô không muốn dậy “Anh không có tay à?” “Chắc chắn không thắt?” Chu Duật Hoành ngồi xuống mép giường, dùng tay kéo chân cô ra, quấn cà vạt quanh cổ chân trắng nõn của cô.

Cảm giác trơn tuột và lạnh lẽo của chiếc cà vạt kích thích, làm Ôn Nhiễm giật mình.

Chu Duật Hoành rất hay làm những trò hỗn xược, tất nhiên cà vạt không chỉ để thắt ở cổ.

Ôn Nhiễm nhấc chân đá anh rồi ngồi dậy giật lấy cà vạt.

Anh hợp tác cúi đầu xuống.

Ôn Nhiễm đã thắt cà vạt cho anh quá nhiều lần, đến mức




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status