Đại viện nhà họ Cố.
Phòng của Cố Tử Thần.
Gian phòng đột nhiên trở nên rất yên tĩnh.
Lời Kiều Tịch Hoàn mới vừa nói, hình như vẫn không ngừng quẩn quanh bên tai ai đó.
“Cố Tử Thần, em thừa nhận, em thích anh.”
Giọng nói rất thanh thúy, không hề có tạp chất.
Cố Tử Thần nằm trên giường, ánh mắt vẫn nhìn mặt cô, nhìn hốc mắt cô không hiểu sao hơi đỏ lên.
Kiều Tịch Hoàn cắn môi, dưới ánh nhìn của Cố Tử Thần, không hề lui bước một giây.
Cô chỉ lần đầu tiên cảm nhận được kiểu cảm xúc có phần không khống chế được.
Cô hiếm che giấu cảm xúc, rất nhiều chuyện đều đã quen nói ra cho người đã chỉ định, từ đầu đến cuối cô đều cảm thấy người giấu tâm sự trong lòng sẽ đoản mệnh. Cho nên cô luôn không tim không phổi, nói toàn bộ phiền não của mình ra, nói cho Cổ Nguyên, nói cho Diêu Bối Địch, nói cho Tề Lăng Phong, nói cho cha mẹ mình…
Bây giờ cô nói cho Cố Tử Thần.
Phần tình cảm này không biết đã nhịn bao lâu, lúc bật thốt lên, có một loại kích động muốn khóc.
Cũng không nghĩ tới nhận được câu trả lời của Cố Tử Thần, không hề cảm thấy anh sẽ trả lời cô cái gì.
Cô thu mắt, không để lại giấu vết lau hốc mắt đỏ thắm của mình, cười khẽ, “Chính là nói cho anh biết một tiếng, anh biết là được.”
Cố Tử Thần mím môi, nhìn gương mặt lần đầu tiên gượng cười của cô.
Người phụ nữ này không phải không có tình cảm, nhưng mà rất nhiều khi, sống thực tế hơn người khác mà thôi.
Ngón tay đặt trên chăn của anh khẽ giật giật, dường như đang kiềm chế, cũng hình như là động tác trước sau như một khi anh gặp chuyện gì đó không thể xử lý.
Kiều Tịch Hoàn không nhìn Cố Tử Thần, xoay người, “Em đi làm đây, anh nhớ uống thuốc đi.”
“Kiều Tịch Hoàn.” Cố Tử Thần lạnh giọng gọi cô.
Kiều Tịch Hoàn dừng bước chân.
“Sau khi nói một đống lời mê sảng vậy, buông tay rời đi sao?”
Mê sảng?!
Cô châm chọc cười một tiếng.
Coi là cô nói bậy đi, dù sao cũng không cần ai đó hiểu.
Dù sao đối với Cố Tử Thần lão yêu ngàn năm cổ quái, tùy hứng, cố chấp, phiền toái này mà nói, cô cũng không thể thay đổi được anh chút gì, thậm chí rất nhiều khi, ở trên người Cố Tử Thần, cô không tìm được ra sức, cho nên rất nhiều khi Cố Tử Thần cho cô cảm giác chính là hữu tâm vô lực.
“Kiều Tịch Hoàn, em quay lại!” Cố Tử Thần mở miệng lần nữa, lúc Kiều Tịch Hoàn lại bước chân chuẩn bị rời đi.
Kiều Tịch Hoàn cắn môi, siết chặt ngón tay, hơi tức giận bừng bừng quay đầu lại gầm thét lên, “Cái gì đều do anh định đoạt, anh kêu em về thì về, anh nói lời em nói chính là mê sảng thì chính là mê sảng, anh có gì đặc biệt hơn người! Anh đã từng nghe em lúc nào chưa?!”
Cố Tử Thần mím môi, sắc mặt hơi khó coi.
Người phụ nữ này trở mặt còn nhanh hơn lật sách.
Mới đầu nhìn như muốn khóc, giờ khắc này hình như đã lại khôi phục dáng vẻ tức giận, có phần hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang.
“Lần này, nghe lời em được chưa?” Giọng nói cuốn hút của Cố Tử Thần, trong giọng nói ồn ào của cô, có vẻ tao nhã đậm đà như thế.
Kiều Tịch Hoàn vẫn còn trong trạng thái vô cùng giận dữ, Cố Tử Thần đột nhiên nói ra một câu khiến cả người cô bối rối, cô đột nhiên rất yên tĩnh nhìn Cố Tử Thần, nhìn gương mặt đẹp trai long trời lở đất của anh, một hồi lâu mới xác định mở miệng, “Là như em hiểu sao?”
“Coi như là vậy.” Cố Tử Thần mím môi, một khắc kia không phải là ảo giác, cô nhìn thấy khóe môi đẹp mắt của Cố Tử Thần, hơi nhếch len.
Kiều Tịch Hoàn cắn môi, một khắc kia nhịp tim hơi nhanh.
Cố Tử Thần người này không phải đang trêu chọc cô chơi chứ?!
Cô có phần lo được lo mất nhìn Cố Tử Thần, lại bắt đầu có phần lui bước không dám đến gần.
Nếu lại lần nữa bị gạt, cô sẽ như thế nào?!
Cô thật sự cảm thấy Cố Tử Thần sẽ không tốt bụng như vậy, sẽ đón nhận cô!
Điều này khiến cô cảm thấy quá không chân thật.
Cô hơi lo lắng nghĩ, có vẻ không quả quyết như thế, thái độ cũng vô cùng rối rắm.
Cố Tử Thần cau mày, nhìn sắc mặt Kiều Tịch Hoàn thay đổi, trong lòng có phần bực tức khó chịu.
Sau khi anh xác định, người phụ nữ này lại lộ ra vẻ mặt như vậy!
Vẻ mặt rõ ràng đang lùi bước này.
Khí thế mới vừa rồi của cô, dũng cảm mới vừa rồi của cô, đi đâu rồi?!
Anh thừa nhận, anh cực kỳ khó chịu Kiều Tịch Hoàn như vậy.
Anh vẫn quen người phụ nữ này cố chấp trên người anh.
Cố chấp nói, Cố Tử Thần, em thừa nhận, em thích anh.
Cố chấp nói, Cố Tử Thần, trên thế giới này, trừ yêu em, nếu không thì không cho phép yêu người khác.
Cố chấp nói, nếu như em biết anh và ai xảy ra chuyện gì, em cảm thấy em có thể sẽ giết anh, lại giết người phụ nữ đó!
Anh khẽ mím môi mỏng, hình như đang để cho cảm xúc của mình thầm bình ổn lại, anh ngước mắt nhìn người phụ nữ đang đứng giữa phòng, nhìn sắc mặt không ngừng thay đổi của cô, than nhỏ giọng, nói, “Kiều Tịch Hoàn, em qua đây.”
Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra, như mới vừa từ trong thế giới tinh thần của mình ra ngoài.
“Em qua đây.” Cố Tử Thần lặp lại.
Kiều Tịch Hoàn cắn môi nhìn anh.
Dần dần, cô nâng bước chân, đi về phía anh, đứng bên cạnh giường lớn.
Cố Tử Thần chống lấy thân mình chậm rãi ngồi dậy. Bàn tay thon dài của anh dột nhiên kéo tay nhỏ bé buông thõng của cô.
Kiều Tịch Hoàn trợn to hai mắt, nhìn hành vi của Cố Tử Thần.
Cố Tử Thần khẽ dùng sức, cầm lấy tay cô, giống như đang ra hiệu cô ngồi xuống bên giường.
Kiều Tịch Hoàn khẽ cắn môi, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Như vậy, hai người sẽ cách không quá xa.
Cố Tử Thần mím môi cười một tiếng, nụ cười rất nhẹ rất nhạt.
Kiều Tịch Hoàn cứ yên lặng nhìn từng cử động của Cố Tử Thần, nhìn anh dùng một bàn tay khác không kéo bàn tay cô đưa lên gương mặt cô, sau đó lòng bàn tay khẽ vuốt mặt cô, dừng trên cánh môi hơi khẩn trương của cô, hơi dùng sức, cường thế tách cánh môi mím chặt của cô ra.
Cánh môi hơi trắng bệch vào giờ khắc này đột nhiên trở nên vô cùng hồng hào, giống như cánh hoa hồng, kiều diễm ướt át.
Gò má của Cố Tử Thần đến gần mặt cô, cánh môi phủ lên cánh môi cô, răng môi kề nhau.
Cố Tử Thần rất dịu dàng liếm láp khóe miệng cô.
Kiều Tịch Hoàn chỉ ngơ ngác nhìn gương mặt đẹp trai đến người thần đều căm phẫn này trong khoảng cách gần, nhìn lông mi dày khẽ chớp động, ở trong tầm mắt của cô, không ngừng nhảy lên, nhảy lên, nhảy lên…
Cô hơi khẩn trương, một khắc
Phòng của Cố Tử Thần.
Gian phòng đột nhiên trở nên rất yên tĩnh.
Lời Kiều Tịch Hoàn mới vừa nói, hình như vẫn không ngừng quẩn quanh bên tai ai đó.
“Cố Tử Thần, em thừa nhận, em thích anh.”
Giọng nói rất thanh thúy, không hề có tạp chất.
Cố Tử Thần nằm trên giường, ánh mắt vẫn nhìn mặt cô, nhìn hốc mắt cô không hiểu sao hơi đỏ lên.
Kiều Tịch Hoàn cắn môi, dưới ánh nhìn của Cố Tử Thần, không hề lui bước một giây.
Cô chỉ lần đầu tiên cảm nhận được kiểu cảm xúc có phần không khống chế được.
Cô hiếm che giấu cảm xúc, rất nhiều chuyện đều đã quen nói ra cho người đã chỉ định, từ đầu đến cuối cô đều cảm thấy người giấu tâm sự trong lòng sẽ đoản mệnh. Cho nên cô luôn không tim không phổi, nói toàn bộ phiền não của mình ra, nói cho Cổ Nguyên, nói cho Diêu Bối Địch, nói cho Tề Lăng Phong, nói cho cha mẹ mình…
Bây giờ cô nói cho Cố Tử Thần.
Phần tình cảm này không biết đã nhịn bao lâu, lúc bật thốt lên, có một loại kích động muốn khóc.
Cũng không nghĩ tới nhận được câu trả lời của Cố Tử Thần, không hề cảm thấy anh sẽ trả lời cô cái gì.
Cô thu mắt, không để lại giấu vết lau hốc mắt đỏ thắm của mình, cười khẽ, “Chính là nói cho anh biết một tiếng, anh biết là được.”
Cố Tử Thần mím môi, nhìn gương mặt lần đầu tiên gượng cười của cô.
Người phụ nữ này không phải không có tình cảm, nhưng mà rất nhiều khi, sống thực tế hơn người khác mà thôi.
Ngón tay đặt trên chăn của anh khẽ giật giật, dường như đang kiềm chế, cũng hình như là động tác trước sau như một khi anh gặp chuyện gì đó không thể xử lý.
Kiều Tịch Hoàn không nhìn Cố Tử Thần, xoay người, “Em đi làm đây, anh nhớ uống thuốc đi.”
“Kiều Tịch Hoàn.” Cố Tử Thần lạnh giọng gọi cô.
Kiều Tịch Hoàn dừng bước chân.
“Sau khi nói một đống lời mê sảng vậy, buông tay rời đi sao?”
Mê sảng?!
Cô châm chọc cười một tiếng.
Coi là cô nói bậy đi, dù sao cũng không cần ai đó hiểu.
Dù sao đối với Cố Tử Thần lão yêu ngàn năm cổ quái, tùy hứng, cố chấp, phiền toái này mà nói, cô cũng không thể thay đổi được anh chút gì, thậm chí rất nhiều khi, ở trên người Cố Tử Thần, cô không tìm được ra sức, cho nên rất nhiều khi Cố Tử Thần cho cô cảm giác chính là hữu tâm vô lực.
“Kiều Tịch Hoàn, em quay lại!” Cố Tử Thần mở miệng lần nữa, lúc Kiều Tịch Hoàn lại bước chân chuẩn bị rời đi.
Kiều Tịch Hoàn cắn môi, siết chặt ngón tay, hơi tức giận bừng bừng quay đầu lại gầm thét lên, “Cái gì đều do anh định đoạt, anh kêu em về thì về, anh nói lời em nói chính là mê sảng thì chính là mê sảng, anh có gì đặc biệt hơn người! Anh đã từng nghe em lúc nào chưa?!”
Cố Tử Thần mím môi, sắc mặt hơi khó coi.
Người phụ nữ này trở mặt còn nhanh hơn lật sách.
Mới đầu nhìn như muốn khóc, giờ khắc này hình như đã lại khôi phục dáng vẻ tức giận, có phần hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang.
“Lần này, nghe lời em được chưa?” Giọng nói cuốn hút của Cố Tử Thần, trong giọng nói ồn ào của cô, có vẻ tao nhã đậm đà như thế.
Kiều Tịch Hoàn vẫn còn trong trạng thái vô cùng giận dữ, Cố Tử Thần đột nhiên nói ra một câu khiến cả người cô bối rối, cô đột nhiên rất yên tĩnh nhìn Cố Tử Thần, nhìn gương mặt đẹp trai long trời lở đất của anh, một hồi lâu mới xác định mở miệng, “Là như em hiểu sao?”
“Coi như là vậy.” Cố Tử Thần mím môi, một khắc kia không phải là ảo giác, cô nhìn thấy khóe môi đẹp mắt của Cố Tử Thần, hơi nhếch len.
Kiều Tịch Hoàn cắn môi, một khắc kia nhịp tim hơi nhanh.
Cố Tử Thần người này không phải đang trêu chọc cô chơi chứ?!
Cô có phần lo được lo mất nhìn Cố Tử Thần, lại bắt đầu có phần lui bước không dám đến gần.
Nếu lại lần nữa bị gạt, cô sẽ như thế nào?!
Cô thật sự cảm thấy Cố Tử Thần sẽ không tốt bụng như vậy, sẽ đón nhận cô!
Điều này khiến cô cảm thấy quá không chân thật.
Cô hơi lo lắng nghĩ, có vẻ không quả quyết như thế, thái độ cũng vô cùng rối rắm.
Cố Tử Thần cau mày, nhìn sắc mặt Kiều Tịch Hoàn thay đổi, trong lòng có phần bực tức khó chịu.
Sau khi anh xác định, người phụ nữ này lại lộ ra vẻ mặt như vậy!
Vẻ mặt rõ ràng đang lùi bước này.
Khí thế mới vừa rồi của cô, dũng cảm mới vừa rồi của cô, đi đâu rồi?!
Anh thừa nhận, anh cực kỳ khó chịu Kiều Tịch Hoàn như vậy.
Anh vẫn quen người phụ nữ này cố chấp trên người anh.
Cố chấp nói, Cố Tử Thần, em thừa nhận, em thích anh.
Cố chấp nói, Cố Tử Thần, trên thế giới này, trừ yêu em, nếu không thì không cho phép yêu người khác.
Cố chấp nói, nếu như em biết anh và ai xảy ra chuyện gì, em cảm thấy em có thể sẽ giết anh, lại giết người phụ nữ đó!
Anh khẽ mím môi mỏng, hình như đang để cho cảm xúc của mình thầm bình ổn lại, anh ngước mắt nhìn người phụ nữ đang đứng giữa phòng, nhìn sắc mặt không ngừng thay đổi của cô, than nhỏ giọng, nói, “Kiều Tịch Hoàn, em qua đây.”
Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra, như mới vừa từ trong thế giới tinh thần của mình ra ngoài.
“Em qua đây.” Cố Tử Thần lặp lại.
Kiều Tịch Hoàn cắn môi nhìn anh.
Dần dần, cô nâng bước chân, đi về phía anh, đứng bên cạnh giường lớn.
Cố Tử Thần chống lấy thân mình chậm rãi ngồi dậy. Bàn tay thon dài của anh dột nhiên kéo tay nhỏ bé buông thõng của cô.
Kiều Tịch Hoàn trợn to hai mắt, nhìn hành vi của Cố Tử Thần.
Cố Tử Thần khẽ dùng sức, cầm lấy tay cô, giống như đang ra hiệu cô ngồi xuống bên giường.
Kiều Tịch Hoàn khẽ cắn môi, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Như vậy, hai người sẽ cách không quá xa.
Cố Tử Thần mím môi cười một tiếng, nụ cười rất nhẹ rất nhạt.
Kiều Tịch Hoàn cứ yên lặng nhìn từng cử động của Cố Tử Thần, nhìn anh dùng một bàn tay khác không kéo bàn tay cô đưa lên gương mặt cô, sau đó lòng bàn tay khẽ vuốt mặt cô, dừng trên cánh môi hơi khẩn trương của cô, hơi dùng sức, cường thế tách cánh môi mím chặt của cô ra.
Cánh môi hơi trắng bệch vào giờ khắc này đột nhiên trở nên vô cùng hồng hào, giống như cánh hoa hồng, kiều diễm ướt át.
Gò má của Cố Tử Thần đến gần mặt cô, cánh môi phủ lên cánh môi cô, răng môi kề nhau.
Cố Tử Thần rất dịu dàng liếm láp khóe miệng cô.
Kiều Tịch Hoàn chỉ ngơ ngác nhìn gương mặt đẹp trai đến người thần đều căm phẫn này trong khoảng cách gần, nhìn lông mi dày khẽ chớp động, ở trong tầm mắt của cô, không ngừng nhảy lên, nhảy lên, nhảy lên…
Cô hơi khẩn trương, một khắc
|
/468
|

