“Chuyện này có gì cần thương lượng chứ, sinh con tự quyết định là được. Các con trẻ tuổi, chính là sợ vóc dáng biến dạng không muốn sinh nhiều, con nhìn mẹ sinh năm đứa, vóc người nào thay đổi bao nhiêu đâu, hiện giờ khoa học phát triển như vậy, cẩn thận bảo dưỡng là được.” Tề Tuệ Phân lại giáo dục.
Diệp Mị vẫn ngoan ngoãn, “Đều nghe mẹ, mẹ nói thế nào con làm thế đó.”
Tề Tuệ Phân nhìn con dâu mình nghe lời hiểu chuyện như vậy, cũng quên không vui mới vừa rồi, kéo Diệp Mị nói, “Phim truyền hình bình thường chúng ta xem hiện giờ chắc đã có.”
“Con lập tức đổi kênh cho mẹ. Con vốn không thích xem phim truyền hình, nhưng bị mẹ mang đến hứng thú.” Hai người một xướng một họa nói, nhìn không khí rất tốt.
Diệp Mị thoáng đảo mắt, nhìn lên lầu hai.
Quan hệ giữa Cố Tử Thần và Kiều Tịch Hoàn càng ngày càng tốt…
Nhếch miệng cười tà ác.
Quan hệ giữa Cố Tử Thần và Kiều Tịch Hoàn càng ngày càng tốt, vậy người kia nên làm thế nào?!
Đúng lúc này.
Điện thoại đột nhiên vang lên.
Diệp Mị nhìn hiển thị gọi đến, sau đó cầm điện thoại đi ra cửa, “Mẹ.”
“Tối nay hẹn người nhà họ Cố các con, tới nhà ăn bữa cơm, các con kết hôn, chúng ta thế nào cũng phải chiêu đãi một chút.”
“Tối nay sao?” Diệp Mị kinh ngạc.
“Có vấn đề?”
“Con đi hỏi thử xem, chủ yếu là thời gian quá gấp, con sợ bọn họ có việc.”
“Con không cần lo lắng, bình thường không phải chuyện lớn gì, Cố Diệu Kỳ vẫn sẽ cho mẹ mặt mũi. Buổi tối bảy giờ bắt đầu ăn cơm, con nhìn thời gian”
“Vâng.” Diệp Mị gật đầu.
Cúp điện thoại, Diệp Mị đi tới, cung kính nói, “Mẹ, mẹ con mới vừa gọi điện thoại cho con, nói là muốn mời ngài và cha, còn có các anh chị em trong nhà đến nhà con ăn bữa cơm, mẹ con nói chúng ta đều là thông gia, mọi người còn chưa tới nhà chúng con lần nào, dù thế nào cũng muốn mời mọi người đi qua chơi.”
Tề Tuệ Phân gật đầu, “Mẹ đi nói với cha con một tiếng, xem có thời gian không?”
“Vâng.” Diệp Mị gật đầu.
Tề Tuệ Phân gọi điện thoại cho Cố Diệu Kỳ, Cố Diệu Kỳ lập tức đồng ý.
Tề Tuệ Phân không có băn khoăn gì, báo lại cho Diệp Mị.
Sau đó bắt đầu thông báo cho người trong nhà.
Đến buổi chiều.
Kiều Tịch Hoàn và Cố Tử Thần từ trong mộng tỉnh lại.
Xuống lầu đã bị Tề Tuệ Phân gọi lại, nói buổi tối đi nhà họ Diệp ăn cơm.
Đi nhà họ Diệp ăn cơm.
Cô đảo mắt, nhìn Diệp Mị ngồi bên cạnh.
Diệp Mị rất thức thời mở miệng, “Mẹ em nói muốn mời mọi người ăn cơm, chị dâu, chị đi cùng anh cả đi.”
“Ai biết anh ấy có đi không!” Kiều Tịch Hoàn lẩm bẩm.
Lão yêu quái đó, không ra cổng trước không bước cổng trong.
Nhưng mà bản thân lại có phần muốn đi, dù sao, cô có rất nhiều chuyện muốn cầu cạnh Diệp phu nhân, nhưng mới gặp mặt hai lần, có lẽ về sau sẽ dễ nói chuyện hơn.
Đang nghĩ vậy, Cố Tử Thần đã đi thang máy từ trên lầu xuống.
Kiều Tịch Hoàn còn chưa mở miệng nói chuyện, Diệp Mị đã đi thẳng tới nói, “Anh cả, tối nay mẹ em mời cơm, mời anh và chị dâu cùng đến nhà em.”
Kiều Tịch Hoàn nhìn dáng vẻ Diệp Mị, nheo mắt lại.
“Ừ.” Cố Tử Thần gật gật đầu.
“Ừ là đồng ý đi hả?” Diệp Mị chưa từ bỏ ý định.
Cố Tử Thần ngước mắt nhìn Diệp Mị, quay đầu lại nói với Kiều Tịch Hoàn, “Em đi không?”
“Đi.” Kiều Tịch Hoàn không chút do dự.
Cố Tử Thần mím môi, “Anh đi với em.”
Kiều Tịch Hoàn thiếu chút nữa ngoác mồm kinh ngạc.
Cố Tử Thần nói đi, cô đã cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, anh lại có thể biết nói “Anh đi với em”! Đây hoàn toàn là tiết tấu khiến cô không có cách nào dễ nói chuyện.
Cô nhìn theo bóng dáng Cố Tử Thần lạnh lùng rời khỏi phòng khách, sau đó đảo mắt nhìn khuôn mặt kiều mỵ của Diệp Mị, lộ ra vẻ mặt không vui như vậy, thậm chí còn cắn răng nghiến lợi.
Kiều Tịch Hoàn đột nhiên cảm thấy tâm tình rất tốt.
Cô nhiệt tình nói với Diệp Mị, “Mặt mũi em dâu thật lớn nha, anh cả em vốn không ra cửa đâu.”
Trong giọng nói, rõ ràng có chút mùi âm dương quái khí.
Sắc mặt Diệp Mị rất khó coi quay đầu nhìn Kiều Tịch Hoàn.
Bởi vì Tề Tuệ Phân ở đây, cho nên cô cố gắng khiến mình có vẻ rất cao hứng, “Thật sự cảm tạ anh cả, chị dâu ủng hộ như vậy.”
Tề Tuệ Phân vừa nghe Cố Tử Thần muốn đi, tâm tinh cả người đã khá nhiều, trong miệng càng không ngừng nói, “Được, được, Tử Thần cuối cùng bằng lòng ra cửa. Hoàn Hoàn, tối nay con chăm sóc Tử Thần nhiều chút, chân của thằng bé không tiện.”
“Yên tâm đi mẹ, con sẽ chăm sóc tốt cho anh ấy.” Nói xong, cười ngọt ngào.
Diệp Mị ở bên cạnh nhìn, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Đột nhiên nhếch miệng lên cười ác độc.
Kiều Tịch Hoàn cô cũng đừng, đắc ý quá sớm.
…
Đến năm giờ chiều.
Đại gia đình nhà họ Cố khí thế to lớn đi nhà họ Diệp.
Nhà họ Diệp nằm trên một bãi cỏ xanh tương đối bằng phẳng ở khu ngoại ô thành phố Thượng Hải, nơi to như vậy, chỉ đứng một biệt thự độc lập, xung quanh gần như hoang vu, nhưng giao thông tiện lợi, nhge nói là tự nhà họ Diệp bỏ vốn xây dựng đường quốc lộ.
Người nhà họ Cố đi vào nhà họ Diệp.
Nhà họ Diệp là kiểu kiến trúc giả cổ điển hình, khắp nơi đều tràn ngập trong phong tình tòa nhà lớn cổ đại, còn có một nhà tứ hợp viện. Trang trí bên trong rất hào hoa, nhìn ra được, Diệp phu nhân là một người biết hưởng thụ, cũng rất chú trọng.
Nói đến người chèo lái gia tộc Diệp thị hiện giờ Diệp phu nhân Diệp Chi Lam, ba mươi tám tuổi tang chồng, từ đó cô độc lẻ loi, không gả người khác! Ở cổ đại xem chừng còn có đền thờ trinh tiết. Nhiều năm như vậy một mình bảo vệ sản nghiệp gia tộc lớn như thế, trong nhóm tin tức tuyệt đối là nhân vật thủ lĩnh, hơn nữa bởi vì nguồn tin tức đông đảo, rất nhiều bí mật dường như thành vật trong suốt trước mặt Diệp thị, cho nên rất nhiều công ty đều không dám đắc tội, càng thêm trốn tránh Diệp thị, chỉ sợ bản thân lỡ sơ sẩy, chọc phải vị đại Phật này.
Nhưng Diệp thị chưa bao giờ trêu chọc thị phi, nhiều năm như vậy chưa hề thấy đặc biệt nhằm vào công ty nào hoặc ai đó, cho nên cả trong vòng thương nghiệp Thượng Hải, coi như yên ổn.
Gia tộc Diệp thị có lịch sử đã lâu, từ lời đồn đại như trên phố phường mà nói, gia tộc này đã xuất hiện từ giữa thời kỳ nhà Thanh, hơn nữa người trong gia tộc chỉ có thể theo họ mẹ, cho nên Diệp Mị mới theo họ Diệp của Diệp Chi Lam.
Kiều Tịch Hoàn không hiểu chính là, nếu Diệp Mị là con gái duy nhất của nhà họ Diệp, tại sao Diệp phu nhân lại có thể gả Diệp Mị cho Cố Tử Hàn, cho dù là kết hôn, theo lẽ thường, cũng nên là Cố Tử Hàn ở rể mới đúng.
Cô cau mày, đẩy Cố Tử Thần từng bước theo mọi người đi vào phòng khách nhà họ Diệp.
Phòng khách xa hoa rực rỡ, đèn treo thủy tinh vô cùng sáng chói, nội thật bằng gỗ thật xa hoa mà vừa dầy vừa nặng, giống như đột nhiên đặt mình vào thời kỳ dân quốc, rất có vẻ
Diệp Mị vẫn ngoan ngoãn, “Đều nghe mẹ, mẹ nói thế nào con làm thế đó.”
Tề Tuệ Phân nhìn con dâu mình nghe lời hiểu chuyện như vậy, cũng quên không vui mới vừa rồi, kéo Diệp Mị nói, “Phim truyền hình bình thường chúng ta xem hiện giờ chắc đã có.”
“Con lập tức đổi kênh cho mẹ. Con vốn không thích xem phim truyền hình, nhưng bị mẹ mang đến hứng thú.” Hai người một xướng một họa nói, nhìn không khí rất tốt.
Diệp Mị thoáng đảo mắt, nhìn lên lầu hai.
Quan hệ giữa Cố Tử Thần và Kiều Tịch Hoàn càng ngày càng tốt…
Nhếch miệng cười tà ác.
Quan hệ giữa Cố Tử Thần và Kiều Tịch Hoàn càng ngày càng tốt, vậy người kia nên làm thế nào?!
Đúng lúc này.
Điện thoại đột nhiên vang lên.
Diệp Mị nhìn hiển thị gọi đến, sau đó cầm điện thoại đi ra cửa, “Mẹ.”
“Tối nay hẹn người nhà họ Cố các con, tới nhà ăn bữa cơm, các con kết hôn, chúng ta thế nào cũng phải chiêu đãi một chút.”
“Tối nay sao?” Diệp Mị kinh ngạc.
“Có vấn đề?”
“Con đi hỏi thử xem, chủ yếu là thời gian quá gấp, con sợ bọn họ có việc.”
“Con không cần lo lắng, bình thường không phải chuyện lớn gì, Cố Diệu Kỳ vẫn sẽ cho mẹ mặt mũi. Buổi tối bảy giờ bắt đầu ăn cơm, con nhìn thời gian”
“Vâng.” Diệp Mị gật đầu.
Cúp điện thoại, Diệp Mị đi tới, cung kính nói, “Mẹ, mẹ con mới vừa gọi điện thoại cho con, nói là muốn mời ngài và cha, còn có các anh chị em trong nhà đến nhà con ăn bữa cơm, mẹ con nói chúng ta đều là thông gia, mọi người còn chưa tới nhà chúng con lần nào, dù thế nào cũng muốn mời mọi người đi qua chơi.”
Tề Tuệ Phân gật đầu, “Mẹ đi nói với cha con một tiếng, xem có thời gian không?”
“Vâng.” Diệp Mị gật đầu.
Tề Tuệ Phân gọi điện thoại cho Cố Diệu Kỳ, Cố Diệu Kỳ lập tức đồng ý.
Tề Tuệ Phân không có băn khoăn gì, báo lại cho Diệp Mị.
Sau đó bắt đầu thông báo cho người trong nhà.
Đến buổi chiều.
Kiều Tịch Hoàn và Cố Tử Thần từ trong mộng tỉnh lại.
Xuống lầu đã bị Tề Tuệ Phân gọi lại, nói buổi tối đi nhà họ Diệp ăn cơm.
Đi nhà họ Diệp ăn cơm.
Cô đảo mắt, nhìn Diệp Mị ngồi bên cạnh.
Diệp Mị rất thức thời mở miệng, “Mẹ em nói muốn mời mọi người ăn cơm, chị dâu, chị đi cùng anh cả đi.”
“Ai biết anh ấy có đi không!” Kiều Tịch Hoàn lẩm bẩm.
Lão yêu quái đó, không ra cổng trước không bước cổng trong.
Nhưng mà bản thân lại có phần muốn đi, dù sao, cô có rất nhiều chuyện muốn cầu cạnh Diệp phu nhân, nhưng mới gặp mặt hai lần, có lẽ về sau sẽ dễ nói chuyện hơn.
Đang nghĩ vậy, Cố Tử Thần đã đi thang máy từ trên lầu xuống.
Kiều Tịch Hoàn còn chưa mở miệng nói chuyện, Diệp Mị đã đi thẳng tới nói, “Anh cả, tối nay mẹ em mời cơm, mời anh và chị dâu cùng đến nhà em.”
Kiều Tịch Hoàn nhìn dáng vẻ Diệp Mị, nheo mắt lại.
“Ừ.” Cố Tử Thần gật gật đầu.
“Ừ là đồng ý đi hả?” Diệp Mị chưa từ bỏ ý định.
Cố Tử Thần ngước mắt nhìn Diệp Mị, quay đầu lại nói với Kiều Tịch Hoàn, “Em đi không?”
“Đi.” Kiều Tịch Hoàn không chút do dự.
Cố Tử Thần mím môi, “Anh đi với em.”
Kiều Tịch Hoàn thiếu chút nữa ngoác mồm kinh ngạc.
Cố Tử Thần nói đi, cô đã cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, anh lại có thể biết nói “Anh đi với em”! Đây hoàn toàn là tiết tấu khiến cô không có cách nào dễ nói chuyện.
Cô nhìn theo bóng dáng Cố Tử Thần lạnh lùng rời khỏi phòng khách, sau đó đảo mắt nhìn khuôn mặt kiều mỵ của Diệp Mị, lộ ra vẻ mặt không vui như vậy, thậm chí còn cắn răng nghiến lợi.
Kiều Tịch Hoàn đột nhiên cảm thấy tâm tình rất tốt.
Cô nhiệt tình nói với Diệp Mị, “Mặt mũi em dâu thật lớn nha, anh cả em vốn không ra cửa đâu.”
Trong giọng nói, rõ ràng có chút mùi âm dương quái khí.
Sắc mặt Diệp Mị rất khó coi quay đầu nhìn Kiều Tịch Hoàn.
Bởi vì Tề Tuệ Phân ở đây, cho nên cô cố gắng khiến mình có vẻ rất cao hứng, “Thật sự cảm tạ anh cả, chị dâu ủng hộ như vậy.”
Tề Tuệ Phân vừa nghe Cố Tử Thần muốn đi, tâm tinh cả người đã khá nhiều, trong miệng càng không ngừng nói, “Được, được, Tử Thần cuối cùng bằng lòng ra cửa. Hoàn Hoàn, tối nay con chăm sóc Tử Thần nhiều chút, chân của thằng bé không tiện.”
“Yên tâm đi mẹ, con sẽ chăm sóc tốt cho anh ấy.” Nói xong, cười ngọt ngào.
Diệp Mị ở bên cạnh nhìn, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Đột nhiên nhếch miệng lên cười ác độc.
Kiều Tịch Hoàn cô cũng đừng, đắc ý quá sớm.
…
Đến năm giờ chiều.
Đại gia đình nhà họ Cố khí thế to lớn đi nhà họ Diệp.
Nhà họ Diệp nằm trên một bãi cỏ xanh tương đối bằng phẳng ở khu ngoại ô thành phố Thượng Hải, nơi to như vậy, chỉ đứng một biệt thự độc lập, xung quanh gần như hoang vu, nhưng giao thông tiện lợi, nhge nói là tự nhà họ Diệp bỏ vốn xây dựng đường quốc lộ.
Người nhà họ Cố đi vào nhà họ Diệp.
Nhà họ Diệp là kiểu kiến trúc giả cổ điển hình, khắp nơi đều tràn ngập trong phong tình tòa nhà lớn cổ đại, còn có một nhà tứ hợp viện. Trang trí bên trong rất hào hoa, nhìn ra được, Diệp phu nhân là một người biết hưởng thụ, cũng rất chú trọng.
Nói đến người chèo lái gia tộc Diệp thị hiện giờ Diệp phu nhân Diệp Chi Lam, ba mươi tám tuổi tang chồng, từ đó cô độc lẻ loi, không gả người khác! Ở cổ đại xem chừng còn có đền thờ trinh tiết. Nhiều năm như vậy một mình bảo vệ sản nghiệp gia tộc lớn như thế, trong nhóm tin tức tuyệt đối là nhân vật thủ lĩnh, hơn nữa bởi vì nguồn tin tức đông đảo, rất nhiều bí mật dường như thành vật trong suốt trước mặt Diệp thị, cho nên rất nhiều công ty đều không dám đắc tội, càng thêm trốn tránh Diệp thị, chỉ sợ bản thân lỡ sơ sẩy, chọc phải vị đại Phật này.
Nhưng Diệp thị chưa bao giờ trêu chọc thị phi, nhiều năm như vậy chưa hề thấy đặc biệt nhằm vào công ty nào hoặc ai đó, cho nên cả trong vòng thương nghiệp Thượng Hải, coi như yên ổn.
Gia tộc Diệp thị có lịch sử đã lâu, từ lời đồn đại như trên phố phường mà nói, gia tộc này đã xuất hiện từ giữa thời kỳ nhà Thanh, hơn nữa người trong gia tộc chỉ có thể theo họ mẹ, cho nên Diệp Mị mới theo họ Diệp của Diệp Chi Lam.
Kiều Tịch Hoàn không hiểu chính là, nếu Diệp Mị là con gái duy nhất của nhà họ Diệp, tại sao Diệp phu nhân lại có thể gả Diệp Mị cho Cố Tử Hàn, cho dù là kết hôn, theo lẽ thường, cũng nên là Cố Tử Hàn ở rể mới đúng.
Cô cau mày, đẩy Cố Tử Thần từng bước theo mọi người đi vào phòng khách nhà họ Diệp.
Phòng khách xa hoa rực rỡ, đèn treo thủy tinh vô cùng sáng chói, nội thật bằng gỗ thật xa hoa mà vừa dầy vừa nặng, giống như đột nhiên đặt mình vào thời kỳ dân quốc, rất có vẻ
|
/468
|

