Hào Môn: Làm Con Dâu Cả Thật Là Khó!

Q.3 - Chương 268 - Thiếu

/468


Cố Tử Thần lạnh lùng nhìn Kiều Tịch Hoàn, uống hết nước sau đó đặt ly nước lên đầu giường, nằm trên giường, sắc mặt vẫn không tốt.

Hiếm khi bị tức đến mức độ này.

Nhưng sau khi gặp người phụ nữ này, lại nhiều lần như thế.



Sau khi ở bệnh viện với Cố Tử Thần một đêm, sáng sớm hôm sau, bác sỹ tới kiểm tra thân thể cho Cố Tử Thần, tất cả chỉ tiêu bình thường, sốt đã hoàn toàn lui, tỏ ý có thể xuất viện.

Kiều Tịch Hoàn bận rộn nửa buổi sáng, làm xong thủ tục xuất viện, đẩy Cố Tử Thần xuất viện.

Hai người không hề trao đổi nhiều, hình như hai bên đều vẫn vì cãi vã tối qua mà không vui vẻ.

Vũ Đại tới đón bọn họ, hình như liếc nhìn Cố Tử Thần, lại hình như là ảo giác.

Xe một đường im lặng tới đại viện nhà họ Cố.

Kiều Tịch Hoàn đẩy Cố Tử Thần đi vào phòng khách biệt thự.

Tề Tuệ Phân đã sớm ở trong phòng khách chờ, nhìn Cố Tử Thần khôi phục như trước xuất hiện, thở phào nhẹ nhõm, “Ở bệnh viện khẳng định không ăn cơm ngon, buổi trưa mẹ để phòng bếp làm chút canh cho Tử Thần con dưỡng thân thể.”

“Vâng.” Cố Tử Thần gật đầu.

“Tối qua thật sự vất vả Hoàn Hoàn rồi.” Tề Tuệ Phân kéo Kiều Tịch Hoàn, rất hòa nhã nói.

“Không có gì, Tử Thần rất dễ phục vụ, không khổ cực.” Kiều Tịch Hoàn nói.

Tề Tuệ Phân cũng cười cười.

Lần đầu tiên nghe người ta nói, Tử Thần dễ phục vụ.

Người giúp việc tốt nữa đều không dám phục vụ Tử Thần, trừ tiểu Linh trước kia bằng lòng chịu đựng Tử Thần mặt đen ra, những người khác đều không dám tới gần thằng bé, bây giờ nhìn tình cảm giữa Kiều Tịch Hoàn và Tử Thần, không khỏi vui mừng gật đầu.

“Hai đứa ngồi trên ghế salon nghỉ ngơi một lúc, sẽ nhanh dọn cơm.”

“Vâng.” Kiều Tịch Hoàn đẩy Cố Tử Thần tới ghế salon.

Diệp Mị và Cố Tử Hàn ở đây.

Trong khoảng thời gian này, thời gian Cố Tử Hàn và Diệp Mị ở nhà tương đối nhiều, ánh mắt Diệp Mị đặt trên mặt Cố Tử Thần, lại quay đầu nhìn Kiều Tịch Hoàn.



Mà Cố Tử Hàn lại không hề động, đang xem ti vi.

“Anh cả không sao chứ, nghe mẹ nói sốt rất nghiêm trọng.” Diệp Mị thân thiện nói.

“Vô cùng tốt, cảm vặt mà thôi.” Kiều Tịch Hoàn trả lời, tỏ vẻ mặt mũi, ai cũng biết làm.

“Vậy thì tốt.” Diệp Mị cười cười.

Kiều Tịch Hoàn cũng không nhiều lời.

Cảm thấy bốn người ngồi chung một chỗ, chính là mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được.

Ăn xong cơm trưa, Kiều Tịch Hoàn và Cố Tử Thần trở về phòng.

Bởi vì buổi chiều phải đi làm, Kiều Tịch Hoàn thay quần áo, rồi chuẩn bị ra cửa.

Cô quay đầu liếc nhìn Cố Tử Thần đang chuẩn bị nằm trên giường ngủ trưa, “Em mới vừa nói với người giúp việc rồi, nửa giờ sau sẽ cầm thuốc lên cho anh uống, anh đừng làm khó người giúp việc.”

Cố Tử Thần không lên tiếng, mắt cũng không nhìn cô.

Kiều Tịch Hoàn cắn cắn môi, người đàn ông này!

Cô tức giận phừng phừng ra khỏi phòng, rất dùng sức đóng cửa lại.

Cố Tử Thần nhìn cửa phòng đóng lại, sắc mặt không quá tốt.

Kiều Tịch Hoàn bước nhanh đi xuống lầu.

Vừa đi trong lòng vừa bực bội không xả được.

Cố Tử Thần thứ hàng này, rốt cuộc có gì đặc biệt hơn người, có gì đặc biệt hơn người, có thể trâu bò như nhất nhị ngũ bát vạn chứ!

(*) Nhất nhị ngũ bát vạn: thuật ngữ mạt chược Bắc Kinh, tiếng lóng chỉ chảnh, kiêu ngạo.

Cô giận dữ ngút trời, chạm mặt Diệp Mị ở trong phòng khách chuẩn bị lên lầu.

Diệp Mị nhìn trên mặt Kiều Tịch Hoàn không hề che giấu phẫn nộ, nhếch miệng cười tà ác, “Sao thế, cãi nhau với Cố Tử Thần?!”

Kiều Tịch Hoàn ngẩng đầu nhìn Diệp Mị, vốn tức giận trong lòng, hiện giờ hình như cơn tức càng lớn, “Mắc mớ gì tới cô!”

“Kiều Tịch Hoàn.” Diệp Mị nheo mắt, ánh mắt ác độc chớp lóe.

“Diệp Mị.” Kiều Tịch Hoàn nhìn Diệp Mị, sắc mặt không được tốt, nói từng câu từng chữ, “Có phải cô không biết không, Cố Tử Thần thân dưới bại liệt đó! Một người thân dưới bại liệt như vậy, cô dùng hết thủ đoạn lấy được, cô chắc chắn có thể thỏa mãn cô?! Cô thích vận động trên giường như vậy, cô và Cố Tử Hàn ăn nhịp như vậy, cô cần gì phải nhiều tâm tư như thế, đoạt một người đàn ông cô không có cách nào sử dụng?!”



Sắc mặt Diệp Mị càng thêm khó coi.

Kiều Tịch Hoàn lạnh lùng ném lại một câu, “Muốn làm con đĩ, cũng cần bắt được con mồi ngon!”

“Kiều Tịch Hoàn!” Diệp Mị cắn răng nghiến lợi, sải bước đuổi theo bước chân của Kiều Tịch Hoàn, chặn trước mặt Kiều Tịch Hoàn.

Kiều Tịch Hoàn hung hăng nhìn Diệp Mị, “Chó ngoan không chắn đường, tránh ra!”

“Kiều Tịch Hoàn, cô rốt cuộc có tư cách gì mà diễu võ dương oai! Cô thật sự cho rằng Cố Tử Thần rất thích cô sao?! Tôi cho cô biết, tôi đã đưa tấm hình chụp cô và Tề Lăng Phong thâm tình hôn nhau cho Cố Tử Thần xem, anh ấy không hề có phản ứng gì! Cô đừng cho rằng mình thật sự là một thứ gì, cô và Cố Tử Thần chẳng qua chỉ là hôn nhân chính trị, nếu không phải bởi vì hai chân anh ấy tàn tật, cho dù cô xách giày cho anh ấy cũng không đủ!” Diệp Mị hung tợn, nói từng lời.

Kiều Tịch Hoàn càng tức giận bừng bừng.

Cái gì gọi là, đưa tấm hình cô và Tề Lăng Phong thâm tình hôn nhau cho Cố Tử Thần xem?!

Cái gì gọi là, Cố Tử Thần không hề có phản ứng gì?!

Cái gì gọi là, cô xách giày cho anh ấy cũng không đủ?!

Kiều Tịch Hoàn nhướng mày lên, “Cô cảm thấy cô có tư cách đó, xách giày cho anh ấy hả?!”

Sắc mặt kiều mỵ của Diệp Mị vốn không tốt, giờ phút này càng tồi tệ hơn, “Kiều Tịch Hoàn, cô câm miệng!”

“Nếu như cô tình nguyện xách giày cho Cố Tử Thần, tôi cũng sẽ không để ý.” Kiều Tịch Hoàn nói, nghiêm trang, “Dù sao, Cố Tử Thần thật sự cần một người tới xách giày, cô biết hai chân anh ấy không tiện.”

“Kiều Tịch Hoàn!” Sao Diệp Mị chịu được bị Kiều Tịch Hoàn sỉ nhục như vậy.

Kiều Tịch Hoàn cười lạnh, chuẩn bị rời đi.

Cố Tử Hàn từ phòng khách đi tới, nhìn hai người đối đầu không ai nhường ai, Cố Tử Hàn bao che đi tới, đứng trước mặt Diệp Mị, “Xảy ra chuyện gì vậy?!”

Diệp Mị quay đầu nhìn Cố Tử Hàn, khoảnh khắc nhìn người đàn ông kia, rõ ràng hơi chán ghét.

Kiều Tịch Hoàn làm người bàng quan nhìn thấy rất rõ ràng.

Nhưng một giây ngay sau đó, Diệp Mị giống như biến thành người khác, khóc lóc rối rít nói, “Cũng không biết tại sao, chị dâu cứ ghét em như vậy, chỉ vào mũi mắng em, con đĩ…”

Cố Tử Hàn trầm mặt xuống, “Kiều Tịch Hoàn, cô ở công ty diễu võ dương ai không ai bì nổi, cô ở nhà lại bá đạo như thế, cô nơi nơi đều không thể nhìn tôi tốt sao?!”

Kiều Tịch Hoàn cười lạnh, cười lạnh nhìn Cố Tử Hàn, “Tôi vẫn cho rằng Cố Tử Hàn chú coi như không thông minh, nhưng không ngu, nhưng bây giờ, tôi lại cảm thấy so với Cố


/468

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status