Đại viện nhà họ Cố.
Kiều Tịch Hoàn nhìn nhiệt độ trên nhiệt kế, không nhịn được hầm hừ, “Cố Tử Thần, anh biết bây giờ anh sốt đến 40.2 độ không?! Anh cmn sao không trợn trắng mắt, không co giật?!”
Cố Tử Thần hơi híp mắt lại, lạnh lùng nhìn Kiều Tịch Hoàn.
“Đi thôi, em đưa anh đi bệnh viện.” Kiều Tịch Hoàn nói, chuẩn bị kéo Cố Tử Thần khỏi giường.
“Tôi không đi.” Cố Tử Thần từ chối thẳng.
Kiều Tịch Hoàn nhíu chặt mày, “Cố Tử Thần, anh không uống thuốc, bệnh viện không chịu đi, anh chuẩn bị sốt mình thành ngu ngốc sao?!”
Cố Tử Thần nhắm mắt lại, không nói lời nào.
“Anh sao cứ cố chấp như vậy?!” Kiều Tịch Hoàn khó chịu, lẩm bẩm nói, “Em đi kêu mẹ anh vào thu thập anh.”
“Kiều Tịch Hoàn!” Cố Tử Thần gọi cô lại.
Rõ ràng suy yếu đến không làm được gì, nhưng lúc này vẫn có cảm giác tràn đầy sức mạnh.
“Làm cái gì?” Kiều Tịch Hoàn hỏi.
“Tôi uống thuốc đi, em đừng gọi người khác vào.” Hình như Cố Tử Thần đang hạ thấp xuống. Cả khuôn mặt đỏ bừng, không biết có phải do sốt cao gây nên không.
Kiều Tịch Hoàn do dự một giây, bò lên giường đỡ Cố Tử Thần, cầm thuốc hạ sốt và nước ấm, cho Cố Tử Thần uống xong thuốc.
Sau khi uống xong.
Kiều Tịch Hoàn xuống giường, lại dém chăn cho Cố Tử Thần, ra cửa.
Cố Tử Thần cảm thấy mình không thăng bằng, cũng không để ý đến Kiều Tịch Hoàn nữa, mơ màng ngủ.
Kiều Tịch Hoàn ra khỏi phòng, xuống lầu, vội vàng hỏi người giúp việc, “Phu nhân đâu?”
“Phu nhân ở sau vườn.”
“Cô nhanh đi gọi phu nhân, kêu bà đến phòng Cố Tử Thần, nói Cố Tử Thần sốt nặng.” Kiều Tịch Hoàn phân phó.
Người giúp việc vội vàng gật đầu.
Sau khi Kiều Tịch Hoàn thông báo xong, lại nhanh chóng trở về phòng.
Mặt Cố Tử Thần vô cùng đỏ, hô hấp cũng hơi dồn dập, cánh môi đỏ bừng khẽ mím, nhìn rất không thoải mái.
Không bao lâu.
Tề Tuệ Phân hơi gấp gáp đi vào phòng ngủ, nhìn Cố Tử Thần vội vàng hỏi, “Người giúp việc nói Tử Thần bệnh rất nghiêm trọng.”
“Sốt tới 40 độ, con mới vừa cho anh ấy uống thuốc hạ sốt, đợi lát nữa con lại kiểm tra nhiệt độ cho anh ấy. Nhưng mà sốt nghiêm trọng như thế, chỉ uống thuốc khẳng định không được, vẫn phải đưa đi bệnh viện, Tử Thần hơi bài xích bệnh viện, thế nào đều không chịu đi, cho nên con gọi mẹ tới.” Kiều Tịch Hoàn nói, hình như hơi nóng nảy.
“Đứa nhỏ này, đã bệnh thành như vậy còn không đi bệnh viện!” Tề Tuệ Phân hơi đau lòng lại không biết làm thế nào, lập tức quyết định nói, “Con lập tức thay quần áo cho Tử Thần, mẹ đi gọi xe cứu thương.”
“Vâng.” Kiều Tịch Hoàn vội vàng gật đầu.
Tề Tuệ Phân đi ra ngoài.
Kiều Tịch Hoàn bò lên giường, mò mẫm thay quần áo cho Cố Tử Thần.
Cả người Cố Tử Thần vẫn nóng đến dọa người.
Không biết có phải vì uống thuốc cảm không, cô giày vò mặc quần áo cho anh, Cố Tử Thần lại không hề động, hô hấp dồn dập, chân mày nhíu rất chặt.
Khó khăn lắm Kiều Tịch Hoàn giúp Cố Tử Thần thay quần áo xong, cũng không lâu lắm xe cứu thương đã đến nhà, nhân viên cứu hộ mang theo giường di động đưa Cố Tử Thần lên xe cứu thương, Kiều Tịch Hoàn và Tề Tuệ Phân đi theo bên cạnh, đến bệnh viện, bác sỹ đo nhiệt độ, giảm chút, nhưng vẫn còn 39 độ, lại tiêm thuốc hạ sốt, truyền nước biển, nói tối nay ở lại bệnh viện một đêm xem tình hình.
Cố Tử Thần một mực ngủ mê mna, thỉnh thoảng tỉnh lại nhìn mình ở bệnh viện, trừng mắt liếc Kiều Tịch Hoàn.
Kiều Tịch Hoàn coi như không nhìn thấy.
Cô vẫn cảm thấy mình không nuốt lời, đây gọi là bày mưu tính kế.
Cô phải lừa gạt Cố Tử Thần uống thuốc trước, rồi làm chuyện tiếp theo.
Cô nhìn bình truyền, quay đầu lại nói với Tề Tuệ Phân, “Mẹ, tối nay con ở lại bệnh viện với Tử Thần là được, bệnh viện nhiều bác sỹ y tá như vậy, mẹ về sớm chút đi, đừng khiến thân thể mệt chết.”
Tề Tuệ Phân không yên lòng nhìn Cố Tử Thần, “Mẹ lại đợi một lúc, hiện giờ vẫn còn sớm.”
Kiều Tịch Hoàn chỉ cười.
Cố Tử Thần nhắm mắt lại, không biết lúc này có ngủ không, đỏ ửng trên mặt bớt dần đi, hiển nhiên đỡ sốt không ít.
Tề Tuệ Phân và Kiều Tịch Hoàn ngồi trên ghế salon trong phòng bệnh, Tề Tuệ Phân không khỏi cảm thán, “Từ sau khi Tử Thần bị tai nạn xe cộ đến giờ, vẫn là lần đầu tiên tới bệnh viện, từ nhỏ Tử Thần không hề dễ ngã bệnh.”
“Thật sao?” Kiều Tịch Hoàn thuận miệng nói, lại hình như sực nhớ ra cái gì, “Tử Thần rốt cuộc sao lại bị tai nạn xe cộ?”
“Đó là chuyện bảy, tám năm trước.” Tề Tuệ Phân nói, hình như hơi cảm khái, “Lúc ấy Tử Thần còn đang tiếp nhận chuyện Cố thị, Tử Thần thông minh từ nhỏ, cha con đưa thằng bé đi nước Mỹ đào tạo chuyên sâu, đưa ra nước ngoài cỡ tuổi như Minh Lý hiện giờ, gần như không hề về nước. Đến hai mươi tuổi học xong trở về, lấy được hai bằng tốt nghiệp Harvard, hăng hái hăm hở. Trong giới thương nghiệp Thượng Hải nhanh chóng xông ra một mảnh trời đất của mình!”
Kiều Tịch Hoàn chú ý nghe lời Tề Tuệ Phân nói.
“Đột nhiên có một ngày, Tử Thần đi công ty đi làm, buổi sáng mới ra cửa không được bao lâu, đã nhận được tin tức thằng bé bị tai nạn xe cộ, va chạm với một chiếc xe buýt, chưa biết sống chết. Mẹ vội vội vàng vàng chạy tới bệnh viện, nhìn Tử Thần máu me đầy người được đẩy tới phòng phẫu thuật, sau khi phẫu thuật xong, bác sỹ báo cho mẹ biết, hai chân Tử Thần không giữ được, hơn nữa có khả năng thân dưới cũng bị ảnh hưởng.” Tề Tuệ Phân nói, có vẻ khổ sở, “Năm đó Tử Thần mới hai mươi ba tuổi, còn chưa tới hai mươi bốn tuổi, còn trẻ như vậy đã thành như thế… Cho tới bây giờ Tử Thần đều không phải người biết biểu lộ tâm tình mình, cho dù xảy ra chuyện lớn như vậy, không hề nói một chữ với chúng ta. Sau khi xuất hiện, thằng bé khóa mình trong phòng, cha con khuyên như thế nào đều không bao giờ chịu đến công ty làm nữa.”
Kiều Tịch Hoàn mím mím môi.
Năm đó Cố Tử Thần đã gặp đả kích rất lớn.
Đối với bất cứ người bình thường nào, cho dù Cố Tử Thần lão yêu ngàn năm, đều có thể không chịu đựng được.
Cho nên tính tình Cố Tử Thần biến thành như vậy, biến thành cổ quái như vậy hình như là chuyện đương nhiên.
“Mẹ và cha con cảm thấy Tử Thần cứ khóa mình trong phòng như vậy không phải là cách hay, nên thương lượng tìm một mối hôn sự, sau đó có con. Đã nhiều năm như vậy, không nói con đột nhiên đi tù ba năm, giữa con và Tử Thần mẹ thấy càng ngày càng tốt. Hoàn Hoàn, nhà chúng ta không nói một tay che trời ở Thượng Hải, nhưng tuyệt đối không bạc đãi con, con và Tử Thần sống tốt, mẹ ghi nhận trong lòng.” Tề Tuệ Phân ý vị sâu xa nói, giống như lần đầu tiên kéo Kiều Tịch Hoàn tâm sự.
Kiều Tịch Hoàn mím môi cười.
Cho dù cha mẹ là hạng người gì, đối với con mình, vĩnh viễn đều vô tư.
Cô cũng không biết cha
Kiều Tịch Hoàn nhìn nhiệt độ trên nhiệt kế, không nhịn được hầm hừ, “Cố Tử Thần, anh biết bây giờ anh sốt đến 40.2 độ không?! Anh cmn sao không trợn trắng mắt, không co giật?!”
Cố Tử Thần hơi híp mắt lại, lạnh lùng nhìn Kiều Tịch Hoàn.
“Đi thôi, em đưa anh đi bệnh viện.” Kiều Tịch Hoàn nói, chuẩn bị kéo Cố Tử Thần khỏi giường.
“Tôi không đi.” Cố Tử Thần từ chối thẳng.
Kiều Tịch Hoàn nhíu chặt mày, “Cố Tử Thần, anh không uống thuốc, bệnh viện không chịu đi, anh chuẩn bị sốt mình thành ngu ngốc sao?!”
Cố Tử Thần nhắm mắt lại, không nói lời nào.
“Anh sao cứ cố chấp như vậy?!” Kiều Tịch Hoàn khó chịu, lẩm bẩm nói, “Em đi kêu mẹ anh vào thu thập anh.”
“Kiều Tịch Hoàn!” Cố Tử Thần gọi cô lại.
Rõ ràng suy yếu đến không làm được gì, nhưng lúc này vẫn có cảm giác tràn đầy sức mạnh.
“Làm cái gì?” Kiều Tịch Hoàn hỏi.
“Tôi uống thuốc đi, em đừng gọi người khác vào.” Hình như Cố Tử Thần đang hạ thấp xuống. Cả khuôn mặt đỏ bừng, không biết có phải do sốt cao gây nên không.
Kiều Tịch Hoàn do dự một giây, bò lên giường đỡ Cố Tử Thần, cầm thuốc hạ sốt và nước ấm, cho Cố Tử Thần uống xong thuốc.
Sau khi uống xong.
Kiều Tịch Hoàn xuống giường, lại dém chăn cho Cố Tử Thần, ra cửa.
Cố Tử Thần cảm thấy mình không thăng bằng, cũng không để ý đến Kiều Tịch Hoàn nữa, mơ màng ngủ.
Kiều Tịch Hoàn ra khỏi phòng, xuống lầu, vội vàng hỏi người giúp việc, “Phu nhân đâu?”
“Phu nhân ở sau vườn.”
“Cô nhanh đi gọi phu nhân, kêu bà đến phòng Cố Tử Thần, nói Cố Tử Thần sốt nặng.” Kiều Tịch Hoàn phân phó.
Người giúp việc vội vàng gật đầu.
Sau khi Kiều Tịch Hoàn thông báo xong, lại nhanh chóng trở về phòng.
Mặt Cố Tử Thần vô cùng đỏ, hô hấp cũng hơi dồn dập, cánh môi đỏ bừng khẽ mím, nhìn rất không thoải mái.
Không bao lâu.
Tề Tuệ Phân hơi gấp gáp đi vào phòng ngủ, nhìn Cố Tử Thần vội vàng hỏi, “Người giúp việc nói Tử Thần bệnh rất nghiêm trọng.”
“Sốt tới 40 độ, con mới vừa cho anh ấy uống thuốc hạ sốt, đợi lát nữa con lại kiểm tra nhiệt độ cho anh ấy. Nhưng mà sốt nghiêm trọng như thế, chỉ uống thuốc khẳng định không được, vẫn phải đưa đi bệnh viện, Tử Thần hơi bài xích bệnh viện, thế nào đều không chịu đi, cho nên con gọi mẹ tới.” Kiều Tịch Hoàn nói, hình như hơi nóng nảy.
“Đứa nhỏ này, đã bệnh thành như vậy còn không đi bệnh viện!” Tề Tuệ Phân hơi đau lòng lại không biết làm thế nào, lập tức quyết định nói, “Con lập tức thay quần áo cho Tử Thần, mẹ đi gọi xe cứu thương.”
“Vâng.” Kiều Tịch Hoàn vội vàng gật đầu.
Tề Tuệ Phân đi ra ngoài.
Kiều Tịch Hoàn bò lên giường, mò mẫm thay quần áo cho Cố Tử Thần.
Cả người Cố Tử Thần vẫn nóng đến dọa người.
Không biết có phải vì uống thuốc cảm không, cô giày vò mặc quần áo cho anh, Cố Tử Thần lại không hề động, hô hấp dồn dập, chân mày nhíu rất chặt.
Khó khăn lắm Kiều Tịch Hoàn giúp Cố Tử Thần thay quần áo xong, cũng không lâu lắm xe cứu thương đã đến nhà, nhân viên cứu hộ mang theo giường di động đưa Cố Tử Thần lên xe cứu thương, Kiều Tịch Hoàn và Tề Tuệ Phân đi theo bên cạnh, đến bệnh viện, bác sỹ đo nhiệt độ, giảm chút, nhưng vẫn còn 39 độ, lại tiêm thuốc hạ sốt, truyền nước biển, nói tối nay ở lại bệnh viện một đêm xem tình hình.
Cố Tử Thần một mực ngủ mê mna, thỉnh thoảng tỉnh lại nhìn mình ở bệnh viện, trừng mắt liếc Kiều Tịch Hoàn.
Kiều Tịch Hoàn coi như không nhìn thấy.
Cô vẫn cảm thấy mình không nuốt lời, đây gọi là bày mưu tính kế.
Cô phải lừa gạt Cố Tử Thần uống thuốc trước, rồi làm chuyện tiếp theo.
Cô nhìn bình truyền, quay đầu lại nói với Tề Tuệ Phân, “Mẹ, tối nay con ở lại bệnh viện với Tử Thần là được, bệnh viện nhiều bác sỹ y tá như vậy, mẹ về sớm chút đi, đừng khiến thân thể mệt chết.”
Tề Tuệ Phân không yên lòng nhìn Cố Tử Thần, “Mẹ lại đợi một lúc, hiện giờ vẫn còn sớm.”
Kiều Tịch Hoàn chỉ cười.
Cố Tử Thần nhắm mắt lại, không biết lúc này có ngủ không, đỏ ửng trên mặt bớt dần đi, hiển nhiên đỡ sốt không ít.
Tề Tuệ Phân và Kiều Tịch Hoàn ngồi trên ghế salon trong phòng bệnh, Tề Tuệ Phân không khỏi cảm thán, “Từ sau khi Tử Thần bị tai nạn xe cộ đến giờ, vẫn là lần đầu tiên tới bệnh viện, từ nhỏ Tử Thần không hề dễ ngã bệnh.”
“Thật sao?” Kiều Tịch Hoàn thuận miệng nói, lại hình như sực nhớ ra cái gì, “Tử Thần rốt cuộc sao lại bị tai nạn xe cộ?”
“Đó là chuyện bảy, tám năm trước.” Tề Tuệ Phân nói, hình như hơi cảm khái, “Lúc ấy Tử Thần còn đang tiếp nhận chuyện Cố thị, Tử Thần thông minh từ nhỏ, cha con đưa thằng bé đi nước Mỹ đào tạo chuyên sâu, đưa ra nước ngoài cỡ tuổi như Minh Lý hiện giờ, gần như không hề về nước. Đến hai mươi tuổi học xong trở về, lấy được hai bằng tốt nghiệp Harvard, hăng hái hăm hở. Trong giới thương nghiệp Thượng Hải nhanh chóng xông ra một mảnh trời đất của mình!”
Kiều Tịch Hoàn chú ý nghe lời Tề Tuệ Phân nói.
“Đột nhiên có một ngày, Tử Thần đi công ty đi làm, buổi sáng mới ra cửa không được bao lâu, đã nhận được tin tức thằng bé bị tai nạn xe cộ, va chạm với một chiếc xe buýt, chưa biết sống chết. Mẹ vội vội vàng vàng chạy tới bệnh viện, nhìn Tử Thần máu me đầy người được đẩy tới phòng phẫu thuật, sau khi phẫu thuật xong, bác sỹ báo cho mẹ biết, hai chân Tử Thần không giữ được, hơn nữa có khả năng thân dưới cũng bị ảnh hưởng.” Tề Tuệ Phân nói, có vẻ khổ sở, “Năm đó Tử Thần mới hai mươi ba tuổi, còn chưa tới hai mươi bốn tuổi, còn trẻ như vậy đã thành như thế… Cho tới bây giờ Tử Thần đều không phải người biết biểu lộ tâm tình mình, cho dù xảy ra chuyện lớn như vậy, không hề nói một chữ với chúng ta. Sau khi xuất hiện, thằng bé khóa mình trong phòng, cha con khuyên như thế nào đều không bao giờ chịu đến công ty làm nữa.”
Kiều Tịch Hoàn mím mím môi.
Năm đó Cố Tử Thần đã gặp đả kích rất lớn.
Đối với bất cứ người bình thường nào, cho dù Cố Tử Thần lão yêu ngàn năm, đều có thể không chịu đựng được.
Cho nên tính tình Cố Tử Thần biến thành như vậy, biến thành cổ quái như vậy hình như là chuyện đương nhiên.
“Mẹ và cha con cảm thấy Tử Thần cứ khóa mình trong phòng như vậy không phải là cách hay, nên thương lượng tìm một mối hôn sự, sau đó có con. Đã nhiều năm như vậy, không nói con đột nhiên đi tù ba năm, giữa con và Tử Thần mẹ thấy càng ngày càng tốt. Hoàn Hoàn, nhà chúng ta không nói một tay che trời ở Thượng Hải, nhưng tuyệt đối không bạc đãi con, con và Tử Thần sống tốt, mẹ ghi nhận trong lòng.” Tề Tuệ Phân ý vị sâu xa nói, giống như lần đầu tiên kéo Kiều Tịch Hoàn tâm sự.
Kiều Tịch Hoàn mím môi cười.
Cho dù cha mẹ là hạng người gì, đối với con mình, vĩnh viễn đều vô tư.
Cô cũng không biết cha
|
/468
|

