Cô Vợ Nhỏ Nổi Loạn Của Phó Tổng

Chương 25

/679



là Lương Gia Gia bị dẫn đi, liệu bà có thể bình tĩnh thế này không?

E là đã phát điên lên để bảo vệ con gái rồi.

Tống Hưng Quốc giờ mới biết thân phận của Phó Thần Thương, kinh ngạc không thôi, không ngờ lại gặp người đó ở đây.

Vì Phó Thần Thương sống ở nước ngoài nhiều năm, lại vô cùng kín tiếng, nên ông ta không nhận ra.

Thầm may mắn vì lúc nãy chưa lỡ lời xúc phạm anh.

Vừa rời khỏi nhà họ Lương, An Cửu đã tỉnh táo lại, nghĩ rằng người đàn ông này chỉ muốn giúp cô thoát khỏi tình cảnh khó xử.

Nào ngờ lại bị anh đưa về nhà lấy giấy tờ, rồi như người mộng du bị dắt đi đăng ký kết hôn ngay trong ngày.

Cuốn sổ đỏ chót như đang nói với cô “Chúc mừng, bán thân thành công.” Ngay sau đó, anh để lại một căn nhà trống rỗng, biến mất suốt một tuần.

Mãi đến khi cô gặp rắc rối mới nhớ ra còn một người như vậy.

Sáng sớm hôm sau, Tống An Cửu bị một ai đó hừng hực sinh lực đâm thọt từ sau lưng mà tỉnh dậy.

"Em sắp trễ giờ học rồi." Người đàn ông sau lưng im lặng vài giây, rồi khẽ chửi một câu "Khốn kiếp", vẻ cực kỳ bực bội đứng dậy mặc quần áo.

Đây là lần đầu tiên Phó Thần Thương bị bẽ mặt, Tống An Cửu lập tức cảm thấy sảng khoái toàn thân.

"Mặc đồng phục đi." "Học bù mà cũng phải mặc đồng phục hả?" "Ừm, vậy thì mặc bộ này đi." Phó Thần Thương vừa cài nút áo sơ mi vừa từ trong đống quần áo hôm qua mua lôi ra một bộ váy công chúa hồng phấn, ước chừng có đến hàng trăm cái nơ bướm.

"Em mặc đồng phục còn hơn " Tống An Cửu lập tức moi bộ đồng phục ở tận đáy vali ra mặc vào.

Bộ này còn mới nguyên, cô chưa mặc lần nào.

Tạm mặc vậy đi, đến trường rồi tính, biết đâu cướp được bộ đồ nam nào đó thay cũng nên.

Phó Thần Thương hưng phấn nhìn bộ thủy thủ đen trắng, tràn ngập năng lượng học đường của cô, ánh mắt phát sáng như sói đói.

Tuy anh ta không động tay động chân gì, nhưng trong đầu chắc đã diễn xong cả trăm tập phim rồi.

Tống An Cửu lườm anh một cái đầy khinh bỉ, sau đó lại tự mình khinh bỉ bản thân khi nhìn thấy trong gương là hình ảnh một con thỏ trắng ngoan ngoãn.

Ăn sáng xong, Tống An Cửu nóng lòng muốn chạy vọt ra ngoài thì bị Phó Thần Thương kéo cổ áo lại, giúp cô chỉnh lại nơ "Em tính đi học thế này đấy à?" "Chứ còn sao nữa?" Tống An Cửu bắt đầu thấy bực.

Phó Thần Thương quay vào phòng ngủ, mang ra một cái cặp đưa cho cô, khá nặng.

"Đồ dùng học tập đều trong cặp rồi, toàn đồ mới, thời khóa biểu ở trong hộp bút, sách hôm nay cũng sắp sẵn rồi." Nói xong lại nhét cho cô một cái ví da tinh xảo "Đây là học phí học bù và tiền tiêu vặt hôm nay.

Ban đầu tính đưa em đi học, nhưng sợ em thấy ngại.

Em tự đi xe buýt được chứ?" Tống An Cửu đứng đực ra đó, chẳng biết phải phản ứng thế nào, chỉ gật đầu bừa.

"Tối muốn ăn gì?

Anh nấụ" "Tùy...

tùy anh " Tống An Cửu càng lúc càng chột dạ, vừa định chuồn thì bị anh kéo eo lại hôn một cái thật sâu, ánh mắt quyến luyến "Tan học nhớ về sớm." Tống An Cửu mặt đỏ bừng như trái cà chua chín, ba chân bốn cẳng chuồn lẹ.

Cô ghét nhất là người khác tốt với mình.

Cứ ai đối xử tốt là cô chẳng biết phải làm gì.

Có lẽ đó là lý do cô từng dùng những cách ngốc nghếch để đối xử với Phó Cảnh Hy.

Ban




/679

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status