“Làm...
làm sao bây giờ?” Lương Đông lo lắng, dù gì cũng là ông ta đưa người về nhà.
“Còn làm sao được nữa?
Loại công tử nhà giàu như anh ta chẳng qua chỉ thấy mới mẻ thôi, chơi vài hôm là chán ” Lương Đông thì tim đập thình thịch, mồ hôi túa ra không ngừng.
Ông ta lắp bắp "Khụ, cái này...
Phó tiên sinh, đùa kiểu này là không được đâu " Rồi ông ta quay sang mắng Tống An Cửu "Mày đứng đó làm gì Hôm nay có khách, không tiện tiếp chuyện mày.
Đi về đi " Phó Thần Thương vẫn cười nhàn nhạt, nụ cười như có độc "Lấy anh, em sẽ thoát khỏi căn nhà này." "Và dĩ nhiên từ nay về sau, không ai có quyền quản em nữa." Giọng anh êm tai đến lạ, giống như đang rót mật vào tai.
Đáng sợ là...
cô lại cảm thấy muốn nghe mãi không thôi.
Tống An Cửu thì thẫn thờ "...
Thật không?" Phó Thần Thương gật đầu, giọng đầy chắc chắn "Anh thề là nghiêm túc.
Chỉ cần em gật đầu, anh sẽ đưa em đi ngay lập tức.
Sẽ không ai cản được." Tự tin đến mức kiêu ngạo, mà mặt thì tỉnh bơ như thể đang rủ đi ăn tối, chứ không phải đang...
dụ dỗ con gái nhà người ta.
Lương Giai Giai sốt ruột tới mức không chịu nổi, liều mình nhào tới ôm lấy tay anh "Đúng rồi đó Anh Phó, đừng đùa nữa Coi chừng bị đeo bám thiệt đó " Chu Tĩnh Di cũng vội vàng kéo Tống An Cửu ra "Phó tiên sinh chắc chỉ đùa thôi Con bé này ngây ngô lắm, lỡ tin là phiền to đấy " Nhưng lời nói của anh như một loài hoa mê hoặc, bám rễ sâu trong tim Tống An Cửụ Cô bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn dửng dưng mà trở nên đầy dò xét.
Cô chẳng nghe lọt lời nào từ mọi người nữa.
Chỉ có câu nói của Phó Thần Thương cứ lặp đi lặp lại trong đầụ Vì cô khao khát tự do quá, quá khao khát.
Dù có là mộng ảo, dù sau đó tỉnh dậy sẽ càng đau, cô vẫn không thể nào cưỡng lại được.
Phó Thần Thương nhẹ nhàng gỡ tay Lương Giai Giai ra, phớt lờ cả vợ chồng Lương Đông đang loạn lên, từng bước tiến về phía Tống An Cửụ Ánh mắt anh như đáy hồ sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, không một chút đùa giỡn "Em đồng ý không?" Lương Giai Giai quýnh lên, giậm chân "Anh Phó " Rồi quay sang cầu cứu mẹ "Mẹ, mẹ xem đi " Tin đồn nói rằng Nhị thiếu gia nhà họ Phó là người thâm sâu khó lường, hành động bất định, chẳng ai hiểu nổi.
Mà hôm nay...
quả đúng như lời đồn.
Lương Đông và Chu Tĩnh Di đều luống cuống không biết phải làm sao.
Còn Tống Hưng Quốc thì như thể chẳng liên quan gì, kiểu "đất của tụi bây, chuyện tụi bây ló, hoàn toàn không hề để tâm đến việc người bị hỏi cưới là con gái ruột của mình.
Lương Đông xoa tay “Bà xem, liệu có thể để An Cửu nói giúp tôi mấy lời không?
Hôm nay mọi chuyện rùm beng thế này, tôi sợ ảnh hưởng đến đơn hàng đó.” Chu Tĩnh Di bực bội “Ông nói được câu đó à?
Mau đi tìm người về đây cho tôi, lỡ An Cửu gặp chuyện gì thì sao?” Lương Đông không đồng tình “Đàn bà suy nghĩ thiển cận Phó Thần Thương là ai?
Nhị thiếu gia của tập đoàn EK, người thừa kế sáng giá nhất, biết bao nhiêu cô gái tìm đủ cách để leo lên giường anh ta, An Cửu chẳng biết do vận may kiểu gì mà được anh ta để mắt tới.
Phí chia tay thôi cũng đủ cho con bé sống sung túc cả đời ” Lúc này Chu Tĩnh Di mới hơi an tâm một chút.
Nhưng bà không hề nghĩ rằng, nếu hôm nay
|
/679
|

