Chú À, Xin Đừng Nuông Chiều Em

Chương 6

/1333



lại hơi trầm ngâm, ánh mắt dịu đi, chậm rãi nói “Lúc đó cứ đi theo chú là được.” Thẩm Thất Thất thầm than trời, ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn đáp “Cháu biết rồi.” Nguyễn Hạo Thịnh không nói gì nữa, dựa người ra sau, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Thẩm Thất Thất nhìn gương mặt điển trai trưởng thành của anh một lúc, sau đó cũng tựa vào ghế, dần dần thiếp đi.

Chiếc Jeep chạy êm ru trên đường.

Khi xe rẽ cua, cơ thể cô vô thức nghiêng về một bên.

Một bàn tay to lớn vững vàng đỡ lấy cô, nhẹ nhàng kéo cô tựa vào.

Trong mơ màng, Thẩm Thất Thất vòng tay ôm lấy, chỉ cảm thấy nơi này mềm mại, ấm áp, rất thoải mái, còn dụi dụi đầu rồi tiếp tục ngủ.

Trong bóng tối, đôi mắt lạnh lùng ấy bỗng ánh lên chút dịu dàng hiếm thấy.

Thẩm Thất Thất ngủ một giấc ngon lành, đến khi mở mắt ra thì trời đã sáng rõ.

Quay đầu nhìn quanh, cô vẫn đang ở ghế sau của chiếc Jeep quân dụng, nhưng Nguyễn Hạo Thịnh đã không thấy đâu, ngay cả tài xế Tiểu Lý cũng biến mất.

Thẩm Thất Thất ngồi bật dậy, theo đó, một chiếc áo khoác trượt xuống đất.

Nhìn xuống, cô mới phát hiện đó là một bộ quân phục, trên vai áo còn có huy hiệu ngôi sao vàng lấp lánh.

Nhận ra đây là quân phục của Nguyễn Hạo Thịnh, phản ứng đầu tiên của Thẩm Thất Thất là nhanh chóng nhặt lên, phủi sạch bụi rồi gấp lại gọn gàng, đặt lại trên ghế.

Bụng hơi đói, bên ngoài thì sương mù dày đặc, chẳng nhìn rõ được gì xa hơn vài mét.

Nhưng quan trọng là, chú ấy rốt cuộc đi đâu rồi?

Chẳng lẽ bỏ mặc cô ở đây luôn sao?

Thẩm Thất Thất chán nản bước xuống xe, nhưng ngay lập tức bị bầu không khí trong lành làm cho tỉnh táo hơn hẳn.

Không còn khói bụi thành phố, nơi đây tràn ngập hương thơm của đất trời, khiến người ta hít thở một cái là thấy sảng khoái ngay.

Sau khi tận hưởng đủ hương vị thiên nhiên, cô mới quan sát xung quanh.

Đây là một khu dịch vụ ven đường cao tốc, bãi đỗ xe không lớn nhưng chỉ có lác đác vài chiếc xe con đỗ lại.

Vì sương mù quá dày, cô không thể nhìn rõ xa hơn.

Thẩm Thất Thất bắt đầu lo lắng.

Chú ấy rốt cuộc đã đi đâu?

Đúng lúc này, một giọng đàn ông oang oang vang lên, phá tan sự yên tĩnh của bãi đỗ xe.

"Alo, vợ à...

Ừ, anh còn đang kẹt trên cao tốc đây, phía trước có tai nạn liên hoàn, sau đó còn bốc cháy nữa Chậc chậc, cảnh tượng thảm lắm, bốn người bị thiêu thành than tại chỗ luôn Chắc phải tắc đường cả ngày mất, đừng đợi anh về ăn cơm nhé...

Ừ, cứ thế nhé, lúc nào đường thông anh gọi lại sau " Tai nạn liên hoàn?

Cháy lớn?

Thẩm Thất Thất giật mình.

Một vụ tai nạn nghiêm trọng như vậy chắc chắn sẽ gây tắc đường, mà nơi này lại gần khu quân sự, nên quân đội nhất định sẽ cử người ra hỗ trợ.

Không lẽ chú ấy đang ở hiện trường chỉ huy?

Cô không nghĩ ngợi nhiều, lập tức quay lại xe, ôm lấy bộ quân phục của Nguyễn Hạo Thịnh, rồi nhanh chóng men theo lề đường đi về phía hiện trường vụ tai nạn.

Càng đi, mùi khét của xăng cháy càng nồng nặc.

Dù sương mù che khuất tầm nhìn, nhưng chỉ cần ngửi mùi này cũng đủ hình dung ra mức độ thảm khốc của vụ tai nạn.

Đi thêm một đoạn nữa, cô đã nhìn thấy đường cảnh giới được dựng lên từ xa.

Cô biết mình đã đến gần hiện trường, liền bước nhanh hơn, nhưng ngay khi định vượt qua rào chắn, một chú cảnh sát giao thông đã giơ tay chặn cô lại.

"Này này, cô bé




/1333

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status