Phía trước nguy hiểm, không được qua đây " Thẩm Thất Thất lập tức dừng bước, ngoan ngoãn đứng yên, nhưng ngay sau đó cô liền nở nụ cười vô hại "Cháu là trợ lý của thiếu tướng Nguyễn Hạo Thịnh, đến để đưa áo khoác quân phục cho ngài ấy." Vừa nói, cô vừa giơ bộ quân phục trên tay lên, như để chứng minh lời mình nói.
Viên cảnh sát quan sát cô từ trên xuống dưới, có vẻ không tin lắm "Trợ lý của thiếu tướng mà trẻ vậy sao?" Thẩm Thất Thất vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh "Chú có thể gọi điện xác nhận với thiếu tướng." "Ấy thôi Thiếu tướng đang chỉ huy hiện trường, gọi làm phiền không hay đâụ" Thấy cô gái này ung dung tự tin như vậy, viên cảnh sát cũng không tiện làm khó, cuối cùng đành nhường đường.
Thẩm Thất Thất ôm bộ quân phục, nhanh chóng vượt qua rào chắn, tiến sâu hơn vào hiện trường.
Lính cứu hỏa đang gấp rút dập lửa, nhân viên y tế liên tục chạy qua chạy lại khiêng cáng cứu thương.
Dưới chân cô, vết xăng dầu lẫn nước loang lổ khắp nơi, nền đường ướt nhẹp.
Càng đến gần, khung cảnh trước mắt càng trở nên hỗn loạn.
Sắp tìm thấy chú ấy rồi Thẩm Thất Thất đột ngột khựng chân lại, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm về phía trước nan cô nhìn thấy Nguyễn Hạo Thịnh Giữa đống tàn tích cháy đen của những chiếc xe, dưới làn khói đen dày đặc cuộn lên bầu trời, người đàn ông đó chỉ lặng lẽ đứng đó, đối mặt với ngọn lửa hung tợn mà vẫn bình tĩnh như thường.
Anh ta trấn định chỉ huy đội cứu hộ, từng mệnh lệnh vang lên trầm ổn mà dứt khoát.
Dáng người cao lớn, thẳng tắp, đứng hiên ngang như một ngọn núi sừng sững giữa biển lửa Tại hiện trường ngập tràn khói bụi và hỗn loạn, không một ai hoảng loạn kêu gào.
Trong biển lửa ấy, chỉ có giọng nói của anh là vang vọng nhất, mạnh mẽ nhất.
Người đàn ông đó, vào thời khắc này, chính là trung tâm của tất cả, là ngọn hải đăng dẫn dắt mọi người giành giật sự sống giữa lằn ranh sinh tử Thẩm Thất Thất bỗng nhiên thấy sống mũi cay cay, đứng giữa dòng người cứu hộ hối hả, trên nền đất nhầy nhụa vì dầu loang và nước chữa cháy, cô không thể dời mắt khỏi anh.
Anh là chú của cô nan một người cao lớn và xa vời như bầu trời so với mặt đất Cô xúc động đến mức suýt nữa lao đến, muốn chạy ngay đến bên cạnh anh, muốn đích thân khoác lên người anh bộ quân phục mà cô đang ôm chặt trong tay.
Đây là bộ quân trang tượng trưng cho lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất nan nó thuộc về Nguyễn Hạo Thịnh "Ơ này, nhóc con Đừng đứng đơ ra đấy, giúp một tay đi chứ " Giọng nói đột ngột vang lên kéo Thẩm Thất Thất trở về thực tại.
Cô vội cúi đầu theo phản xạ, phát hiện bên cạnh mình là hai lính cứu hỏa đang khiêng cáng.
Trên cáng là một người bị thương, đùi anh ta bị xé toạc đến mức có thể thấy xương trắng, máu tươi đang không ngừng trào ra "Nhanh lên, dùng áo của cô cầm máu cho anh ấy đi Xe cứu thương không vào được, chúng tôi phải đưa người ra ngoài ngay " Một lính cứu hỏa sốt ruột thúc giục.
Nhìn thấy cô ôm bộ quân phục, anh ta tưởng nhầm cô là lính "Mau đi Giờ chỉ có cô là rảnh rỗi thôi đấy " Lần đầu tiên trong đời Thẩm Thất Thất nhìn thấy nhiều máu đến vậy.
Màu đỏ chói mắt, đặc quánh, vết thương sâu đến mức có thể thấy rõ từng thớ thịt bên trong Cô chấn động, đứng ngẩn ra như tượng.
"Nhanh lên, cầm máu cho anh ấy " Lính cứu hỏa gầm lên
|
/1333
|

