chỉ nghe loáng thoáng từ mấy cuộc buôn chuyện của người lớn.
Nhưng sau đó cô cũng tò mò tìm lại đoạn video kia xem thử.
Hình ảnh Nguyễn Hạo Thịnh trong video, bộ quân phục thẳng tắp, dáng người cao lớn đầy uy nghiêm.
Đặc biệt là khoảnh khắc anh lạnh lùng quát lên câu “Tất cả, vứt ra ngoài cho tôi ”, khí chất ngầu lòi, chất đến từng hạt bụi Vì phần lớn thời gian Nguyễn Hạo Thịnh đều ở trong quân đội, trước đây Thẩm Thất Thất chỉ có thể gặp anh vào dịp Tết.
Những gì cô biết về anh đều chỉ là qua báo đài hoặc lời kể của người lớn.
Cô chưa bao giờ tưởng tượng được rằng, sẽ có một ngày mình và anh lại sống chung dưới một mái nhà.
Thực ra, cô cũng hơi muốn...
Thẩm Thất Thất vừa nghĩ đến đây, lập tức tự dừng lại.
Vì ngay lúc đó, Nguyễn Hạo Thịnh đã mở mắt, đôi con ngươi đen láy nhìn thẳng về phía cô.
“Á… chú tỉnh rồi à…” Bị bắt quả tang đang nhìn lén, Thẩm Thất Thất lúng túng rụt vội ánh mắt lại, giả vờ ngước lên...
ừm, trần xe.
Không nghe thấy phản ứng gì, cô lại không nhịn được mà liếc trộm anh thêm lần nữa.
“Muốn đến doanh trại xem thử không?” Giọng nói trầm thấp vang lên, Nguyễn Hạo Thịnh nhìn cô gái nhỏ mặt mày đầy rối rắm, đôi mắt sắc bén như chim ưng chẳng hề có chút gì giống người vừa ngủ dậy.
“Doanh trại…” Thẩm Thất Thất khẽ nhíu mày.
Hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu cô là cảnh khổ sở của đợt huấn luyện quân sự hồi cấp ba.
Theo phản xạ, cô muốn lắc đầu từ chối, nhưng nhìn sang vẻ mặt lạnh tanh của Nguyễn Hạo Thịnh, lời định nói ra lại bị nuốt trở lại, đổi thành một chữ “Muốn ” “Tốt.” Nguyễn Hạo Thịnh gật đầu, giọng nói hơi cao lên “Tiểu Lý, về doanh trại.” “Rõ, thủ trưởng ” Tài xế Tiểu Lý đáp một cách dứt khoát.
Anh ta là cận vệ của Nguyễn Hạo Thịnh, tuy tuổi còn trẻ nhưng lại là cao thủ võ thuật nổi danh trong quân đội, được đặc biệt giao nhiệm vụ bảo vệ anh.
Mặc dù… Nguyễn Hạo Thịnh căn bản chẳng cần ai bảo vệ.
Thẩm Thất Thất nhăn nhó đến mức cả gương mặt nhăn lại như cái bánh bao.
Cô chưa từng đến doanh trại, nhưng từng xem qua rất nhiều phim về quân đội.
Những mô tả trong phim toàn là gian khổ với khắc nghiệt.
Nghĩ đến kỳ nghỉ hè đã trôi qua hơn một nửa, cô còn hẹn Bạch Tiểu Thiên đi chơi mà giờ lại phải vào doanh trại, Thẩm Thất Thất chỉ muốn khóc ròng.
“Tiểu ngoan.” Giọng nói trầm thấp lại vang lên.
Cô vội hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn anh, cố gắng nặn ra một nụ cười “Sao vậy, chú?” “Dạo này có đợt diễn tập quân sự, chú sẽ rất bận.
Để cháu ở nhà một mình, chú không yên tâm.” Nguyễn Hạo Thịnh nhìn cô, vươn tay xoa nhẹ đầu cô.
Động tác này khiến Thẩm Thất Thất trợn tròn mắt, sững sờ không dám tin.
Phớt lờ sự ngạc nhiên của cô, anh tiếp tục nói chậm rãi “Ba mẹ cháu đã giao cháu cho chú, chú phải có trách nhiệm.
Cháu theo chú vào doanh trại, vừa để chú yên tâm, vừa là cơ hội rèn luyện tốt.
Cháu thấy sao, tiểu ngoan?” Thủ trưởng đã lên tiếng, cô nào dám phản đối.
Thẩm Thất Thất ngoan ngoãn gật đầu, len lén nhìn anh, dè dặt hỏi “Chú sẽ không tống cháu vào trại huấn luyện chứ?” Cô được cưng chiều từ nhỏ, chỉ một đợt quân huấn hồi cấp ba cũng đủ khiến cô khổ sở.
Trong lòng cô, đứng phơi nắng luyện tư thế quân đội là chuyện đau khổ nhất trên đời “Cái thân thể bé xíu này, chưa đủ tiêu chuẩn vào trại huấn luyện.” Nguyễn Hạo Thịnh nhíu mày, nói xong
|
/1333
|

