lãnh.
Nhìn cô gái nhỏ đang cau mày khổ sở, Nguyễn Hạo Thịnh khẽ nhíu mày, giọng nói trầm thấp vang lên “Cháu đến đây để “học tập” đấy à?” Biết chuyện đã bại lộ, Thẩm Thất Thất cúi đầu, ngoan ngoãn nhận sai “Xin lỗi chú, cháu không nên nói dối chú.” Nguyễn Hạo Thịnh không biểu lộ cảm xúc, nhìn cô chằm chằm, giọng nghiêm nghị trách mắng “Còn nhỏ mà đã không biết học hành cho tử tế, lại còn học thói nói dối?” “Thủ trưởng, tiệc mừng về hưu của lão Tư lệnh sắp bắt đầu rồi.” Bên cạnh, Lý Vi Vi khẽ nhắc nhở, đồng thời kín đáo kéo nhẹ tay áo cô gái nhỏ.
Thẩm Thất Thất lập tức hiểu ra, dì Lý đang giúp cô thoát nạn Cô không suy nghĩ nhiều, vội vàng nói theo “Chú nhỏ, cháu biết sai rồi, chú tha cho cháu lần này nhé.
Cháu hứa lần sau sẽ không dám nói dối chú nữa đâu Ông cụ Chu cả đời chinh chiến, tiệc mừng về hưu của ông nếu chú đến muộn, ông ấy chắc chắn sẽ không vui đâu ” Con nhóc này, không biết học ở đâu cái miệng dẻo quẹo như vậy.
Mặc dù sắc mặt vẫn lạnh băng, Nguyễn Hạo Thịnh chỉ lướt mắt nhìn cô một cái rồi im lặng sải bước về phía thang máy.
Thấy mình thoát nạn, Thẩm Thất Thất không khỏi thở phào nhẹ nhõm, len lén nháy mắt cảm ơn Lý Vi Vi.
Thế nhưng, cô còn chưa kịp vui mừng thì giọng nói trầm thấp từ phía trước chợt vọng lại “Đi theo chú.” Vừa mới vui vẻ được vài giây, trái tim Thẩm Thất Thất lại chìm xuống đáy vực.
Cô bất đắc dĩ quay đầu nhìn Bạch Tiểu Thiên, thấy bạn thân cũng đang trợn mắt nhìn mình, không ngừng dùng khẩu hình hỏi Làm sao bây giờ?
Chính cô cũng chẳng biết làm sao, chỉ có thể nhún vai, tỏ ý chịu thua, sau đó quay người, ngoan ngoãn bước vào thang máy, nơi Nguyễn Hạo Thịnh đang đứng đợi sẵn.
Thang máy lặng lẽ đi lên, Thẩm Thất Thất đứng bên cạnh Nguyễn Hạo Thịnh, nhưng từ đầu đến cuối vẫn luôn cúi gằm mặt.
Từ nhỏ cô đã luôn kính sợ người chú này, nếu không phải ba mẹ phải đưa em trai ra nước ngoài chữa bệnh, cô cũng chẳng bị gửi đến ở tạm nhà anh.
Nghĩ đến những ngày tháng sau này phải sống cùng một người lạnh lùng, mặt không cảm xúc như anh, cô chỉ thấy trước mắt một mảng tối đen mịt mù.
Bốn vách thang máy trơn nhẵn, phản chiếu ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông.
Anh không biết cô đang nghĩ gì, nhưng nhìn nét mặt khi thì khổ sở, khi thì giằng co, cũng đủ hiểu cô nhóc này chắc chắn đang lén lút bôi nhọ anh trong lòng.
Nhớ lần đầu tiên gặp cô, đó là mười hai năm trước, khi ấy Thẩm Thất Thất mới tám tuổi, đang ngồi trên ghế sofa cắn dở một quả táo to tổ chảng.
Quả táo quá lớn, đến mức cô bé phải dùng cả hai tay ôm chặt mới giữ được.
Táo đỏ, nhưng vẫn chẳng đỏ bằng đôi má phúng phính của cô.
Đôi mắt to tròn long lanh, chớp chớp như búp bê sứ.
Thời gian trôi nhanh thật.
Mới đó mà cô bé năm nào đã thành một thiếu nữ xinh đẹp, yêu kiềụ Đúng lúc này, cửa thang máy mở ra, Nguyễn Hạo Thịnh thu lại dòng suy nghĩ, mím môi bước ra ngoài.
Những người đi theo anh cũng lần lượt nối gót.
Bữa tiệc mừng nghỉ hưu của tư lệnh Chu tổ chức vô cùng hoành tráng, không chỉ tập hợp tất cả quan chức quyền quý ở Bắc Thành, mà ngay cả những lãnh đạo hiếm khi lộ diện cũng có mặt.
Trong đại sảnh lộng lẫy, đàn ông phong độ, phụ nữ duyên dáng, ai nấy đều toát lên khí chất của bậc tinh anh.
Sự xuất hiện của Nguyễn Hạo Thịnh khiến
|
/1333
|

