cả khán phòng xôn xao.
Với tư cách là đệ tử chân truyền duy nhất của tư lệnh Chu, ai cũng tò mò về anh.
Có người lần đầu gặp mặt, có người từng là đồng đội, nhưng dù quen hay không, nhắc đến vị tướng trẻ tuổi nhất trong lịch sử đất nước, ai cũng phải giơ ngón tay cái "Nhân vật lợi hại " Đúng vậy, Nguyễn Hạo Thịnh rất lợi hại.
Chưa đến ba mươi đã được phong hàm tướng, đích thân Tổng thống trao huy chương, gia thế hiển hách, từ đời ông cha đến ba mẹ đều là nhân vật cấp cao.
Đúng chuẩn con cưng của trời Nhưng so với xuất thân danh giá, mọi người càng thích bàn tán về chiến công hiển hách của anh hơn.
Nếu ở thời cổ đại, kiểu gì cũng là mệnh đế vương hoặc tướng lĩnh khai quốc Đáng tiếc là người này quá lạnh lùng Suýt ba mươi rồi mà vẫn chưa lập gia đình, làm bao cô gái thầm thương trộm nhớ phải đau lòng Vốn dĩ Nguyễn Hạo Thịnh đã đủ thu hút mọi ánh nhìn, nhưng khi có người phát hiện cô gái nhỏ đi bên cạnh anh, lập tức rộ lên tiếng bàn tán "Cô gái kia là ai thế?" "Suỵt Nhỏ giọng thôi Đó là thiên kim nhà họ Thẩm, Thẩm Thất Thất, cháu gái của ân sư anh ấy." "Khoan đã… chẳng lẽ là con của người năm đó đã hy sinh để cứu anh ta?" "Đúng vậy, cũng vì chuyện này nên anh ấy mới dốc lòng chăm sóc cô bé." "Thì ra là vậy…" Bữa tiệc nghỉ hưu của tư lệnh Chu được trang hoàng xa hoa lộng lẫy.
Vì tính chất đặc biệt, để tránh phiền phức không cần thiết, buổi tiệc lần này không có sự tham gia của phóng viên hay truyền thông.
Là học trò xuất sắc nhất của tư lệnh Chu, Nguyễn Hạo Thịnh tất nhiên được xếp ngồi cùng bàn.
Thẩm Thất Thất thì ngồi bên cạnh anh, nhìn bàn tiệc tràn ngập sơn hào hải vị, nào yến sào, vi cá, gan rồng, thịt báo, tôm hùm, bào ngư… Thật là… xa xỉ quá đi Cô bĩu môi, thầm nghĩ nếu ăn hết đống này, liệu có bị bội thực đến mức nhập viện không nữa?
Đúng lúc này, giọng nói sang sảng của tư lệnh Chu vang lên "Hạo Thịnh, cháu cũng lớn rồi, chừng nào mới đưa cô dâu xinh đẹp về ra mắt ta đây?" Người đàn ông ngồi thẳng lưng, gương mặt lạnh lùng không lộ chút cảm xúc, chỉ thỉnh thoảng liếc sang cô bé bên cạnh.
Thấy cô nàng bày ra vẻ mặt chán chường, chân mày anh bất giác nhíu lại.
"Thưa thầy, bây giờ cháu chỉ muốn cống hiến cho đất nước, chuyện gia đình không phải ưu tiên hàng đầụ" "Hừ Nói vậy mà nghe được à?
Quốc sự hay gia sự đều là chuyện lớn Nhìn đi, em gái cháu có con trai lớn tướng rồi, bộ cháu tính làm hòa thượng cả đời à?" Tư lệnh Chu là người bộc trực, nghĩ gì nói đó, không quanh co vòng vo, dứt khoát quay sang Thẩm Thất Thất "Nhóc con nhà họ Thẩm, cháu phải khuyên nhủ chú cháu, bảo nó mau lấy vợ, rồi có người chăm sóc cháu nữa chứ " Thẩm Thất Thất đang chăm chú húp yến sào, không ngờ lại bị gọi tên, bèn ngẩng đầu, ngơ ngác mất mấy giây rồi ngây ngô gật đầu "Vâng ạ " Phản ứng ngốc nghếch của cô khiến cả bàn cười ầm lên, tư lệnh Chu cười lớn nhất, mắt nheo lại đầy vẻ hứng thú "Cô bé nhà họ Thẩm, cháu lớn quá chừng rồi, có bạn trai chưa?" "A?" Cô ôm chặt cái bát, ngẩn người mất mấy giây, rồi lắc đầu quầy quậy.
"Tốt Vậy thì hay quá " Tư lệnh Chu vỗ đùi đánh đét, hào hứng nói "Đúng lúc cháu trai ông cũng đang độc thân, bảnh trai lắm, bên trường còn gọi là “hot boy” đấy Hôm nào qua nhà ông chơi,
|
/1333
|

