Chú À, Xin Đừng Nuông Chiều Em

Chương 1

/1333



Bầu trời đêm thăm thẳm, tựa như bị phủ bởi một lớp vải đen mềm mại.

Màn đêm đã buông xuống, nhưng ở chốn phồn hoa này, những vở kịch xa hoa trác táng chỉ mới bắt đầụ Ban đêm, Minh Tước càng thêm phần huyền bí và xa hoa hơn so với ban ngày.

Chỉ cần nhìn vào hàng dài siêu xe đỗ trước cửa cũng đủ thấy nơi này phục vụ giới khách hàng nào.

Lối kiến trúc châu Âu mang phong cách Baroque khiến nó trở thành điểm nhấn đặc biệt giữa khu CBD hiện đại đầy những tòa nhà bê tông cốt thép.

Lúc này, ở cầu thang dẫn lên khu phòng bao phổ thông tầng hai, hai cô gái đang thì thầm bàn tán với vẻ lén lút.

“Tiểu Thiên, rốt cuộc họ ở phòng bao số mấy vậy?

Xách mấy thứ này nặng chết đi được.” Tay trái ôm một chiếc bánh kem to, tay phải xách theo hai túi đồ ăn vặt lớn, Thẩm Thất Thất sắp phát điên đến nơi.

“Cố chịu thêm chút nữa đi, để tớ gọi lại hỏi xem… Alo?

Alo alo…” Bạch Tiểu Thiên vừa nói vừa đi sang một góc yên tĩnh hơn để nghe điện thoại, để lại Thẩm Thất Thất đứng chôn chân tại chỗ, không biết phải làm sao.

Những người phụ nữ xinh đẹp, ăn mặc lộng lẫy lần lượt lướt qua cô.

Những người lớn tuổi khi thấy một cô sinh viên trẻ xuất hiện ở nơi này đều mang theo ánh mắt hiếu kỳ, thậm chí xen lẫn chút gì đó mập mờ khó tả.

Thẩm Thất Thất là kiểu người dễ ngại ngùng.

Từ nhỏ cô đã được gia đình quản rất nghiêm, nếu không phải vì sinh nhật bạn trai của Bạch Tiểu Thiên, có đánh chết cô cũng không bước chân vào nơi phức tạp như thế này.

“Thất Thất?” Đang chìm trong dòng suy nghĩ của mình, Thẩm Thất Thất đột nhiên nghe thấy một giọng nữ dịu dàng vang lên phía saụ Cô giật bắn mình, cảm thấy giọng nói này có chút quen thuộc.

Quay đầu lại, vừa nhìn thấy người phía sau, cô lập tức sững sờ.

“Dì Lý ” Nhận ra người trước mặt, Thẩm Thất Thất ngạc nhiên không thôi.

Theo phản xạ, cô vội vàng liếc nhìn Bạch Tiểu Thiên ở phía xa vẫn đang nghe điện thoại, sau đó chẳng kịp nghĩ nhiều, liền đặt hết đồ đạc trong tay xuống đất, chạy nhanh về phía Lý Vi Vi.

Cô nhỏ giọng cầu xin, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng “Dì Lý, hôm nay dì gặp cháu ở đây, dì nhất định đừng nói với chú nhỏ nhé ” Lý Vi Vi khẽ nhướn mày nhưng không nói gì.

Cô ấy mặc một bộ quân phục gọn gàng, toát lên khí chất sắc sảo mạnh mẽ của một nữ quân nhân.

Thấy Lý Vi Vi không đáp, Thẩm Thất Thất càng cuống quýt “Dì Lý, hôm nay là sinh nhật bạn học của cháu, cháu chỉ đến đây để chúc mừng thôi, dì đừng…” “Chào thủ trưởng ” Chưa kịp nói xong, Lý Vi Vi đột nhiên đứng nghiêm, giơ tay lên chào theo điều lệnh quân đội, hướng về phía sau lưng Thẩm Thất Thất.

Trong tích tắc, Thẩm Thất Thất chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Cô cứng đờ người, khó nhọc xoay đầu lại, và quả nhiên nan Cô đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo đầy áp lực.

“Ặc… Chú nhỏ…” Thẩm Thất Thất muốn khóc, lần đầu tiên đến Minh Tước, cô đã bị bắt ngay tại trận.

Dưới ánh đèn hành lang, một người đàn ông cao lớn với thân hình rắn rỏi đang đứng trước mặt cô.

Bộ quân phục thẳng thớm trên người anh càng tôn lên khí thế uy nghiêm.

Trên bờ vai rộng, phù hiệu sao vàng lấp lánh biểu trưng cho địa vị tôn quý và danh vọng của anh.

Không đội mũ, khuôn mặt điển trai đầy lạnh lùng, đôi mắt thâm trầm tựa như viên ngọc đen lấp lóe ánh sáng băng




/1333

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status