Chú À, Xin Đừng Nuông Chiều Em

Chương 11

/1333



Thất ngẩng đầu nhìn Tiểu Lý, hai tay trịnh trọng đưa ra trước mặt anh ta, tiếp tục nói "Chú Lý, cháu lỡ làm bẩn quân phục của chú rồi, chú giúp cháu giặt sạch nó nhé " Đúng là một con nhóc tinh quái Làm bẩn quần áo rồi lại bắt Tiểu Lý đi dọn dẹp giúp mình Tiểu Lý nhìn bộ quân phục dính đầy vết máu, liên tục lắc đầu "Thủ trưởng mắc bệnh sạch sẽ, bộ này chắc chắn không giữ lại được nữa đâu " "Hả?

" Thẩm Thất Thất tròn mắt, hết nhìn Tiểu Lý lại cúi xuống ngó bộ quân phục trong tay, rồi lặng lẽ rụt tay về, lẩm bẩm "Thôi vậy, cháu tự mang về giặt sạch luôn..." Tiểu Lý nhìn bộ dạng ngoan ngoãn này của cô bé cũng chẳng nói thêm gì.

Theo quy tắc của vệ sĩ, ngoài nhiệm vụ do thủ trưởng giao phó, anh ta phải mắt nhắm mắt mở với mọi chuyện khác.

Nhưng thực tế, mọi quyết định đều dựa vào ý thức tự giác của họ.

Mà giờ phút này, nhiệm vụ của anh ta chính là trông chừng vị tiểu tổ tông này.

Còn lại?

Không liên quan đến anh ta Hơn một tiếng sau, Nguyễn Hạo Thịnh cùng đoàn người mới bước ra khỏi bệnh viện.

Các lãnh đạo bệnh viện nịnh nọt đi theo bên cạnh, mặt cười tươi roi rói, không biết đang nói cái gì.

Ngược lại, Nguyễn Hạo Thịnh thì như chẳng nghe thấy gì, nét mặt lạnh lùng, từng đường nét căng chặt như điêu khắc.

Ngồi trong xe, Thẩm Thất Thất dán mặt vào cửa sổ, vừa thấy Nguyễn Hạo Thịnh quay lại liền vội vàng thả chân xuống, xỏ giày ngay ngắn, ngồi đoan chính như học sinh gương mẫụ Tiểu Lý bước xuống mở cửa xe cho thủ trưởng.

Nguyễn Hạo Thịnh đứng bên xe, quay lại nói với các lãnh đạo bệnh viện một câu "Mọi người vất vả rồi." Sau đó, anh dứt khoát xoay người lên xe, không chút do dự.

Thẩm Thất Thất thấy anh ngồi xuống, lập tức ngoan ngoãn gọi "Chú ơi..." Người đàn ông chỉ liếc cô một cái, không đáp, tựa người ra sau, lạnh lùng ra lệnh cho Tiểu Lý "Về đơn vị." "Rõ, thủ trưởng " Tiểu Lý lập tức truyền lệnh đến bốn xe còn lại, sau đó khởi động xe rời đi.

Do đường cao tốc chưa thông xe, cả đoàn buộc phải chọn đi đường quốc lộ.

Nhưng vừa đến lối vào, nhìn thấy dòng xe kẹt cứng trước mặt, chân mày Tiểu Lý lại cau chặt, không thể không quay sang xin chỉ thị "Thủ trưởng, quốc lộ cũng đang kẹt xe nghiêm trọng.

Hay là để tôi gọi về tổng bộ, nhờ họ điều trực thăng đến đón ngài?" Nghe vậy, môi mỏng của Nguyễn Hạo Thịnh hơi mím lại, giọng điệu không vui "Không cần làm màu, đi vào quốc lộ đi " Không còn cách nào khác, Tiểu Lý đành cho xe nhập vào dòng xe đông nghịt.

Đường cao tốc không thông, tất cả xe cộ đều dồn về quốc lộ.

Cảnh tắc đường ở đây chẳng khác gì đường vành đai hai của thủ đô, mỗi lần nhích lên được vài trăm mét đã là kỳ tích.

Nguyễn Hạo Thịnh lạnh nhạt nhìn dòng xe ngoài cửa sổ.

Một lúc sau, cảm thấy bên cạnh yên tĩnh bất thường, anh vô thức quay đầu nhìn Thẩm Thất Thất.

Chỉ thấy cô nhóc co rúm người lại, trên mặt còn hiện rõ vẻ đau đớn.

"Tiểu Thất " Anh giật mình, lập tức đưa tay kéo cô bé vào lòng, trầm giọng hỏi dồn dập "Sao vậy?

Có chỗ nào không khỏe à?" Lần đầu tiên thấy vẻ mặt tái nhợt của cô bé, dù bản thân là thủ trưởng trải qua bao sóng gió, Nguyễn Hạo Thịnh vẫn không khỏi hoảng loạn.

"Tiểu Lý, quay lại bệnh viện ngay " "Đừng...

Cháu không sao..." Thẩm Thất Thất nắm chặt vạt áo sơ mi của anh, chau mày, giọng nói nhỏ như muỗi kêu "Chú




/1333

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status